Chương 22
Anh kéo một cái ghế lại bên cạnh, ngồi xuống rồi tùy ý ngả người vào lưng ghế, sau đó nhìn Tần Sương, nói “Muốn gì thì cứ nói.”
Tần Sương thấy Lương Yến Châu ngồi xuống, dáng vẻ như muốn ở lại đây bầu bạn với cô, trong lòng không kìm được mà cảm thấy ấm áp.
Nhưng cô nhìn anh, trong lòng có chút khó hiểu, không nhịn được hỏi “Nhưng mà Lương Yến Châu, sao anh lại tới bệnh viện thăm tôi?”
Lương Yến Châu hai tay đút túi quần, dựa vào lưng ghế, nghe vậy thì nhìn chằm chằm Tần Sương mấy giây, sau đó mới giả vờ lười nhác mà mở miệng “Không phải mấy ngày nay cô chưa tới dạy Miên Miên sao, chị tôi bảo tôi qua đây xem, bao giờ thì cô xuất viện.”
Tần Sương vội nói “À, thật ngại quá, vốn dĩ hẹn hôm nay đến dạy Miên Miên rồi, nhưng cảm cúm mãi không khỏi. Sớm biết vậy thì tôi đã không vào bệnh viện, chỉ cần tới phòng khám cộng đồng tiêm kháng sinh, có khi sớm khỏi rồi.”
Nghĩ đến đây, cô nhìn sang Lương Yến Châu, nói “Lương Yến Châu, hay là anh giúp tôi làm thủ tục xuất viện đi, tôi về phòng khám cộng đồng tiêm mấy ngày kháng sinh chắc là không sao đâụ”
“Có mỗi cái cảm cúm mà cô cũng đòi tiêm kháng sinh? Cô chê cơ thể mình còn quá khỏe hả?”
Tần Sương nói “Tôi vốn dĩ sức khỏe khá tốt, lần này là tình huống đặc biệt thôi.”
Lương Yến Châu nhìn cô, lúc này mới hỏi “Thế rốt cuộc cô làm sao mà bị cảm?”
Tần Sương nói “Mấy hôm trước Bắc Kinh không phải giảm nhiệt độ đột ngột sao, đúng lúc hôm đó tôi có cảnh quay nhảy xuống sông, ngâm dưới nước một lúc, buổi tối về trường học thì phát sốt.”
Lương Yến Châu hỏi “Nhận được vai diễn rồi? Đóng vai chính à?”
Tần Sương “... Anh thật xem trọng tôi quá rồi, tôi chỉ đóng vai nha hoàn thôi.”
Lương Yến Châu “Nha hoàn là vai chính à?”
Tần Sương “Ờ… không, chỉ là vai nha hoàn làm nền thôi, chắc có mấy phút xuất hiện.”
Lương Yến Châu “……”
Anh nhìn chằm chằm vào gương mặt Tần Sương một lúc lâu, cuối cùng không nhịn được mà mở miệng “Tần Sương, tôi thật sự rất tò mò, rốt cuộc cô làm thế nào mà với cái gương mặt này, ngày ngày lại chỉ đi làm nền trong đoàn phim? Vì mấy phút diễn mà còn làm mình phải nhập viện?”
Tần Sương không quá muốn kể chuyện mình đắc tội công ty lớn cho Lương Yến Châu, liền đổi đề tài mà hỏi “Vậy ra anh cũng cảm thấy mặt tôi cũng xem được hả?”
Lương Yến Châu nhìn cô, khóe môi nhếch lên như cười như không “Cô cũng biết nắm bắt trọng điểm đấy.”
Tần Sương cười híp mắt, nhìn Lương Yến Châu nói “Cảm ơn đã khen.”
Dù sao Tần Sương cũng đang bệnh, nói chuyện với Lương Yến Châu một lát, chẳng bao lâu đã vô thức ngủ thiếp đi.
Do cơ thể mệt mỏi, cô ngủ rất say, đến khi tỉnh lại thì đã là buổi trưa.
Kim truyền trên tay đã được rút ra.
Cô đảo mắt nhìn quanh phòng bệnh, không thấy Lương Yến Châu, tưởng rằng anh đã đi rồi.
Cô xuống giường, mang dép đi vào nhà vệ sinh một chuyến.
Khi từ nhà vệ sinh bước ra thì thấy Lương Yến Châu quay lại, đang đứng bên cửa sổ gọi điện thoại, trên bàn nhỏ cạnh giường có đặt hộp cơm giữ nhiệt.
Cô đứng yên tại chỗ, vô thức nhìn về phía Lương Yến Châụ
Lương Yến Châu một tay đút túi quần, một tay cầm điện thoại, người lười nhác dựa nghiêng vào bệ cửa sổ. Thấy cô nhìn mình, anh hơi ngẩng cằm về phía hộp cơm giữ nhiệt trên bàn nhỏ, ra hiệu cho cô tự ăn cơm.