Chương 17
Hello Lương Yến Châu, tôi là Tần Sương. Cảm ơn anh đã giúp tôi giới thiệu công việc, tôi đã dạy tiếng Anh Miên Miên được hai tuần rồi, cô bé học rất tốt. Trước đây tôi đã nói sẽ mời anh ăn cơm, nhưng cô Lương bảo anh dạo này đang đi công tác, nên tôi muốn hẹn trước một thời gian. Khoảng khi nào anh rảnh? Đợi anh về, tôi muốn mời anh ăn một bữa cơm.
Tin nhắn gửi đi rất lâu, nhưng Lương Yến Châu vẫn không trả lời.
Mãi đến nửa đêm, lúc cô đã chuẩn bị ngủ, điện thoại mới rung lên một cái.
Cô vội vàng cầm điện thoại, bật sáng màn hình trong bóng tối, thấy Lương Yến Châu trả lời Trở về sẽ nói với cô.
Tần Sương lập tức trả lời lại Được.
Sau khi gửi đi, cô còn cầm điện thoại chờ thêm một lúc, chắc chắn là Lương Yến Châu sẽ không trả lời nữa, lúc đó mới tắt máy, nhét dưới gối, nhắm mắt đi ngủ.
Lương Yến Châu trở về Bắc Kinh đã là tháng Mười Hai, nhưng sau khi về lại bận suốt nên cũng chưa liên lạc với Tần Sương.
Đợi đến khi anh cuối cùng cũng xong việc, thì đã là giữa tháng Mười Hai.
Tối hôm đó, anh ngồi trong thư phòng, cầm điện thoại gọi cho Tần Sương.
Điện thoại đổ chuông rất lâu mới có người nghe.
“Alô?” Một giọng nam truyền đến.
Ánh mắt Lương Yến Châu thoáng hiện ra chút biến hóa vi diệụ
Anh im lặng một lát rồi mới cất giọng “Tôi tìm Tần Sương.”
Lâm Trạch nói “Sương Sương đang ngủ, anh tìm cô ấy có việc gì không? Đợi cô ấy dậy, tôi sẽ chuyển lời giúp anh.”
Nghe đến đây, Lương Yến Châu khựng lại mấy giây.
Ngay sau đó, không biết là hiểu lầm cái gì, anh khẽ bật cười một tiếng, rồi chẳng nói thêm gì nữa, trực tiếp cúp máy.
Lâm Trạch thấy điện thoại đột ngột bị cúp thì hơi khó hiểu, bèn khóa màn hình rồi xoay người đi vào phòng bệnh.
Trong phòng bệnh, Tần Sương đang truyền dịch, ngủ mê man.
Mấy ngày trước Bắc Kinh bất ngờ đại hạ nhiệt, mà đúng lúc đó cô phải quay một cảnh nhảy xuống sông. Khoảnh khắc vừa nhảy xuống, cô cảm thấy mình sắp bị đông chết.
Hơn nữa vì trong bộ phim đó cô chỉ đóng vai một nha hoàn ít đất diễn, nên khi cô lên bờ cũng chẳng ai để ý. Cô chỉ có thể tự lấy khăn tắm chuẩn bị sẵn quấn tạm người, rồi rót nước nóng trong bình giữ nhiệt ra uống, thậm chí còn cẩn thận uống liền hai chai thuốc cảm Hoắc Hương Chính Khí.
Cứ tưởng như vậy sẽ không sao, ai ngờ buổi tối hôm đó liền phát sốt. Cô gắng gượng tới sáng hôm sau, vừa xuống giường thì suýt ngã quỵ, không còn cách nào khác, đành bắt taxi tới bệnh viện.
Sắp tốt nghiệp, bạn cùng phòng đều đã không còn ở trường, thậm chí chẳng còn ở Bắc Kinh. Tần Sương một mình nằm viện hai ngày, cho đến khi Lâm Trạch gọi điện cho cô, nói anh ta đã đến Bắc Kinh.
Cô bị cảm cúm do virus, toàn thân đau nhức, vừa mở miệng đã ho khan. Lúc đó Lâm Trạch mới biết cô nhập viện, lập tức chạy tới bệnh viện để chăm sóc cô.
Sáng hôm sau, khi Tần Sương tỉnh dậy thì thấy Lâm Trạch đang nghe điện thoại bên cửa sổ.
Giọng cậu ấy nghe có vẻ không được tốt lắm “Sương Sương bị cảm rồi, con đang ở đây chăm cô ấy, xem mắt cái gì chứ, con không đi.”