Ngày Đêm Nhớ Em
Chương 10
⬅ Trước Tiếp ➡

Anh chuẩn bị lái xe rời đi, nghĩ đến điều gì đó, lại quay sang nhìn Tần Sương, hỏi “Cô ở đâu?”
Tần Sương nói “Tôi ở bên Du Ma Địa, cũng không xa, lát nữa tôi đi bộ về.”
Lương Yến Châu nói “Gan cũng lớn thật, nửa đêm mà dám đi bộ một mình trên đường.”
Anh tắt máy xe, nói “Ăn xong thì lên xe, tôi đưa cô về.”
Tần Sương thấy Lương Yến Châu đã tắt máy chờ mình, cũng ngại để anh đợi lâụ Bát cá viên trước cô thong thả ăn mất hai mươi phút, bát này thì năm phút đã ăn xong.
Nếu không quá nóng, chắc cô còn có thể ăn nhanh hơn nữa.
Ăn xong, cô lấy khăn giấy trong túi lau sạch miệng, rồi một hơi uống cạn cốc trà sữa trong tay, sau đó ném cái ly vào thùng rác rồi mới vội vàng ngồi lên xe.
Lương Yến Châu thấy cô uống một hơi hết nửa ly trà sữa đá, nhìn cô nói “Dạ dày của cô làm bằng sắt à? Đá còn chưa tan hết mà đã uống ừng ực như vậy?”
Tần Sương nói “Cầm mãi phiền lắm, với lại tôi thích uống trà sữa thật lạnh.”
Vì vừa ăn đồ nóng, lại uống thêm trà sữa lạnh, nên lúc này môi Tần Sương đỏ mọng, đầy đặn, như quả anh đào căng tràn.
Lương Yến Châu nghe Tần Sương nói chuyện, ánh mắt bất giác rơi xuống đôi môi của cô.
Gió đêm mùa hè nóng bức, Lương Yến Châu dời ánh mắt đi, một tay lái xe, tay trái vô thức kéo lỏng một cúc áo sơ mi, nói “Tham lạnh như vậy, coi chừng mai tỉnh dậy đau bụng.”
Tần Sương nói “Anh đừng có trù tôi, tôi là thân thể quốc phòng đấy.”
Lương Yến Châu bật cười một tiếng.
Một lúc sau, anh bỗng hỏi “Nhưng mà cô mua một đống cao dán to thế để làm gì?”
Vừa rồi lúc Tần Sương lên xe, anh rốt cuộc mới nhìn rõ thứ cô mua trong tiệm thuốc.
“À, cái này à.” Tần Sương nói “Tôi mua cho bà ngoại.”
“Mua nhiều như vậy sao?”
Tần Sương nói “Vậy đã nhiều gì đâu? Nếu không sợ hải quan giữ lại, tôi còn muốn mua nhiều hơn nữa ấy.”
Cô nhiệt tình giới thiệu “Lương Yến Châu, anh có chỗ nào đau không? Tôi có thể tặng anh hai gói, loại cao dán này hiệu quả thật sự rất tốt.”
Lần đầu tiên có người tặng mình cao dán, khóe môi Lương Yến Châu cong lên, nói “Cứ để chỗ cô đi, bao giờ tôi cần thì sẽ hỏi cô lấy.”
Lương Yến Châu tuy miệng nói sau này sẽ tìm Tần Sương lấy cao dán, nhưng thực ra chỉ là buột miệng nói thế thôi.
Thực tế là, từ sau lần chia tay ở Hồng Kông, hai người cũng không còn liên lạc nữa. Đối với Lương Yến Châu mà nói, bất kể là lần gặp đầu tiên hay lần gặp thứ hai, cái cảm giác rung động thoáng qua đó cũng chưa đủ để khiến anh phải nhớ nhung Tần Sương.
Hơn nữa, sau khi trở về Bắc Kinh anh vẫn luôn bận rộn, gần như đã sắp quên mất con người tên Tần Sương này rồi.
Mãi đến tận cuối tháng Mười, hôm đó nhà hàng do Cố Nhiễm mở thử nghiệm khai trương, buổi tối anh hiếm hoi rảnh rỗi, cũng đến góp mặt.
Đến giờ ăn, một nhóm người đã ngồi quây quần quanh bàn, kết quả đợi mãi mà vẫn chưa thấy đồ ăn bưng lên.
Lý Mục chơi xong một ván game, bụng đói đến kêu òng ọc, ngẩng đầu nhìn về phía Cố Nhiễm đang đứng ở cửa phòng bao ngó ra ngoài, mở miệng nói “Bà chủ Cố, chị Nhiễm, bà chủ Nhiễm, tôi nói chứ bao giờ mới có đồ ăn đây? Bụng tôi bắt đầu làm loạn rồi, không ăn sớm chắc tôi ngất ngay ở đây mất.”
Cố Nhiễm nói “Ây da, đừng nóng mà.”


⬅ Trước Tiếp ➡