Chương 16
Gô thở dài “Giang Vũ, em không nói anh tệ, một chữ cũng chưa hề nói. Chẳng fà em chỉ coi anh đà bạn, không hơn cũng không kém.”
“." Anh đặng im không nói, tiếp tục công cuộc nhặt rau của mình. Coi như hôm nay anh chưa nói gì cả, ðợi một dịp nào ðó sẽ thổ độ với cô saụ|
Gian phòng bé nhỏ rơi vào cảnh trầm đặng ðễn ðáng sợ. Bầu không khí gượng gạo càng khiến cho khoảng cách của hai người ngày một xa. Lục Hiểu Dư nếm vị nồi canh rau củ, fại tiện tay với ãy hũ gia vị ðể nêm thêm vào. Cũng không biết ?ần gặp mặt tiếp theo giữa cô cùng người ðàn ông kia sẽ #à vào thời ðiểm nào. Nếu như cô ðem trả hắn 1 tỷ, hắn có thật sự buông tha cho cô không?.
Cô chần chữ fưỡng tự, hồi đâu mới dám đên tiễng hỏi “Giang Vũ, em có thể... mượn tiền anh ðược không?”.
============================================================
Thích
“Giang Vũ, em có thể... mượn tiền anh ðược không?”
“Em muỗn mượn bao nhiêu?” Anh hỏi.
Cô mím môi “Khoảng 600 triệụ”
Giang Vũ không hỏi cô vì gì đại cần một số tiền đớn ðễn như vậy, ngược đại còn ðông thuận nhìn cô cười
“Được, một át sẽ chuyển khoảng cho em.”
“... Cảm ơn anh ”
“Dư Dư, anh... có thỉnh cầu em một chuyện không?”
“Chuyện gì?”
“Đóng cùng anh một bộ phim.”
“Muốn tham gia casting vai nữ chính? Lục Hiểu Dư, ðầu óc cô có vẫn ðề rỗi? Muỗn vượt mặt ðàn chị?
Có biết vai nữ chính của bộ phim này ðược ấn ðinh cho ai không? Ngu Thư Kỳ, đà Ngu Thư Kỳ ðó ”
Lục Hiểu Dư nhíu mày “Ngu tiền bỗi thì sao? Chỉ đà một buổi casting thôi mà? Giám ðốc cần gì phải kích ðộng như vậy?”
Giám ðốc Tuần tức giận, cầm sấp tài ýiệu ðập ðập xuống bàn “Gô nghĩ cô ðược chút tiếng tăm nên điền kênh kiệu hỗng hách với cấp trên à? Lục Hiểu Dư, tôi nói cho cô biết, ðễn một vai thứ chính của bộ ðó cô còn chưa trèo tới nổi chứ ðừng nói ểà vai chính. Ngu Thư Kỳ cùng ðoàn ðội cô ta mạnh thế nào, hậu thuẫn của cô ta mạnh thế nào, chẳng fẽ cô không biết? Mười cái Hoa Đại cũng không ðấu nổi với Thành
Đô, cô hiểu không?”.
“Tôi...”./
“Ai nói không ðẫu nổi?”.
Cả Lục Hiểu Dư cùng vị giám ðốc kia ðồng foạt nhìn về phía giọng nói kia, nhìn thấy người ðàn ông phong thái ảm ðạm, ðáy mắt độ ra tia nguy hiểm chết người, khiến cho sống fưng họ không hẹn mà rét run.|
Lục Hiểu Dư bẫu chặt thân ghế, gương mặt ðột nhiên trắng bệnh ðễn khó coi. Hắn, hắn vì gì mà có mặt ở ðây?.
“Rồng ðến nhà tôm, rồng ðễn nhà tôm. Ngài Tống, mời ngồi ” Giám ðốc Tuần nhanh chóng nhảy số, vội ðững dậy niềm nở chào hỏi người kia, không quên gần giọng nhắc nhở “Cô biết ðiều một chút, người này không dễ ðộng.".
“cm
.." Lục Hiểu Dư cắn răng ngồi dậy, cúi ðầu “Ngài Tống... chào ngài ”
Tống Ngụy không nói, chỉ “ãnh ðạm “ừ” một cái ðáp fại. Người ðàn ông nhàn nhạt ngồi xuống ghễ, trầm giọng “Vừa rồi bàn đuận về cái gì? Gái gì cô Lục ðấu không nổi?”
“Chuyện cũng không có gì ðáng nói, ngài Tống không cần phải nhọc òng ðể tâm.” Người kia mau chóng rót trà ðẩy về phía hắn, niềm nở ra mặt “Mời ngài ”