⬅ Trước Tiếp ➡
Trong mộng, trường cao trung Hải Thành vẫn thân thiết như xưa.
Thời gian nghỉ trưa vào mùa hè, toàn bộ vườn trường tĩnh lặng, chỉ có tiếng ve kêu từng đợt này đến đợt khác.
Trong phòng học, ở vị trí sát tường, Khương Nguyễn cùng Chung Trạch đang ngồi song song với nhaụ Khương Nguyễn học toán không tốt lắm, Chung Trạch sẽ tranh thủ thời gian nghỉ trưa để giúp cô học bổ túc.
Trên đỉnh đầu tiếng quạt chuyển động kẽo kẹt kẽo kẹt, Khương Nguyễn cắn cán bút, mặt ủ rũ nhìn công thức toán học phức tạp trước mặt.
“Nghe hiểu không?” Chung Trạch ở bên cạnh cúi đầu dò hỏi.
Khương Nguyễn lắc đầu, vẻ mặt đau khổ nói “Tớ quá ngu ngốc, nghe nhiều như vậy rồi mà vẫn không hiểu……”
Chung Trạch nhìn tóc mái cô bị quạt thổi bay loạn, duỗi tay chọc lên má cô một cái.
“Cậu không ngốc, mà là không tập trung.”
“Tớ mà còn không tập trung?” Khương Nguyễn trừng mắt phản bác.
Chung Trạch nhướng mày, “Tập trung nghe giảng hay là tập trung nhìn tớ?”
Khương Nguyễn nghẹn họng, chột dạ mà quay mặt đi.
Chung Trạch cười, một chân móc vào ghế dựa của cô, kéo cô cùng ghế dựa lại gần hắn.
Khương Nguyễn hoảng sợ, lúc phản ứng lại thì đã bị anh kéo vào lòng ngực.
“Hiệu suất của cậu quá thấp, không bằng chúng ta làm xong chuyện cậu muốn làm đã, tiếp the0 sẽ giải đề.” Chung Trạch vừa nói vừa đưa tay lên tháo cổ áo của cô.
Khương Nguyễn giữ tay che lại cổ áo, gương mặt đỏ bừng, xấu hổ nói, “Cậu nói bậy bạ gì đó Chuyện gì mà tớ muốn làm.”
“Được được được, không phải cậu muốn làm mà là tớ muốn làm. Ngoan, bỏ tay xuống nào.” Chung Trạch lớn lên rấtđẹp, đặc biệt là khi cười rộ lên, mi mắt cong cong vô cùng mê hoặc người.
“Cậu…. Cậu muốn làm gì?” Khương Nguyễn còn chống cự không buông tay.
Chung Trạch cúi người tiến gần đến mặt cô trước, khoảng cách hai người cực gần, anh dùng chóp mũi cao thẳng nhẹ nhàng cọ lên mũi cô, mũi thở ra một hơi nóng đem Khương Nguyễn thiêu đến đỏ bừng.
“Muốn biết?”
Khương Nguyễn chớp chớp mắt.
“Tớ muốn hôn cậụ” Chung Trạch in xuống môi cô, đầu lưỡi liếm quanh cánh môi hồng hào rồi tiến vào thăm khớp hàm, câu lộng đầu lưỡi cô.
Khương Nguyễn bị anh hôn thở hổn hển liên tục, Chung Trạch quay đầu đi, hôn the0 gương mặt, di chuyển đến bên tai cô.
Đầu lưỡi men the0 vành tai nhẹ nhàng trêu chọc, Khương Nguyễn cảm giác lông tơ cả người đều dựng lên, nhắm mắt lại, thân thể mềm mềm mại mại.
Trong lúc không chú ý, Chung Trạch nhân lúc cô đang ý loạn tình mê mà cởi nút áo đồng phụcra.
Chờ đến khi bầu ngực bị anh nắm lấy, Khương Nguyễn mới trầm trầm ưm một tiếng.
Chung Trạch the0 cổ thon dài một đường hôn xuống, đi qua xương quai xanh, ngừng ở bộ ngực phát dục đang phồng lên của cô.
Khương Nguyễn nhìn anh kéo nội y màu trắng của mình xuống, ngước lên đón lấy ánh mắt chăm chú của cô, môi mỏng nhẹ nhàng dán lên đầṳ vú phấn nộn.
“Cũng muốn ăn cái này.” Chung Trạch vừa nói vừa dùng môi kẹp đầṳ vú trêu đùa, thẳng đến khi một viên nho nhỏ dựng đứng lên, biến thành một viên trái cây cưng cứng, mới đưa h0àn toàn nó vào tɾong miệng.
Khương Nguyễn nhìn anh động tình mà mút ngực cô, bàn tay ma͙nh mẽ xoa bóp một cái khác, hai luồng thịt mềm bị anh tùy ý đùa bỡn âu yếm, từng luồng đïện lưu từ đầṳ vú lan ra đến toàn thân.
Khương Nguyễn mở miệng thở phì phò, hai tay gắt gao nắm chặt áo sơ mi anh.
Chung Trạch chú ý đến hai chân đang kẹp chặt của cô, bàn tay chui vào làn váy đồng phục̶, đùi cô bóng loáng non mềm, còn chưa sờ đến bắp đùi anh đã có thể cảm nhận được một cổ hơi ẩm ướt nóng.
Chung Trạch đem cô ôm lên bàn học, cởi quần lót đã ướt đẫm xuống.
Khương Nguyễn liếc bên trên quần lót ướt một mảng lớn, đỏ bừng mặt không dám nhìn tiếp.
Chung Trạch cười, duỗi tay xuống nơi riêng tư của cô vuốt một cái, đầu ngón tay nhanh chóng bị nhiễm ánh sáng dâm mĩ.
Anh đem đầu ngón tay dính dâm thủy̠ tinh tế bôi lên môi Khương Nguyễn, ánh sáng lấp la lấp lánh, cổ họng anh khát khô, cúi người hôn lên.
Chất lỏng hơi dính cùng hòa lẫn nước bọt của hai người, như là thôi tình xuân dược.
Chung Trạch kéo tay Khương Nguyễn di chuyển đến giữa háng, một cái lều phồng lên đang hướng lòng bàn tay cô đỉnh.
“Đem nó ra ngoài?”
Nam sinh nhẹ giọng dụ dỗ, lòng bàn tay Khương Nguyễn nóng bỏng, gật nhẹ một cái như có như không.
⬅ Trước Tiếp ➡