⬅ Trước Tiếp ➡
Năm mới đến, cơ thể của Chiêm Mỹ Nhược cũng bắt đầu thay đổi, thường có cảm giác ngực trướng hơn, sau đó trở thành hai đồi núi nhỏ, tiếc nuối chính là đầu ngực không dài quá một tấc Anh [1] [1] Đơn vị đo đội dài của Anh và Mỹ, 1 tấc Anh bằng 1/12 thước Anh. Tan học, Chiêm Mỹ Nhược mắc áo sọc kẻ, váy màu đen, đeo nơ đồng phục, để lộ hai bắp chân non nớt, đi lại trên phố Anh Đào, cười sợ hãi, giãy giụa nói: "Chỉ là tốn kém của mọi người một ít thôi mà." Thấy nàng có nhan sắc, cô và chú liền mang nàng đến tòa nhà ở cuối phố, giao cho má mì Tiên Thẩm cùng đám gái điếm ở đó. Trang điểm một lớp phấn son, da thịt tràn đầy sống, đám gái điếm và má mì ở đó nói sẽ trích cho nàng phần trăm tiếp khách. Nhiệt tình đãi khách, nàng cũng sẽ được tiền, nhìn bộ ngực nàng quá nhỏ, đám gái điếm trêu chọc: "Em gái, nhanh lớn lên một chút, đến lúc đó ta sẽ dạy ngươi làm ăn." Nàng cười hì hì tránh đi ma trảo, giả bộ nghe lời. Đối với hành vi tục tĩu, đồi bại này, cô Bảy mãnh liệt phản đối. Phụ nữ Chiêm gia, một người đã như thế, đến đời thứ hai cũng bị ép giẫm lên vết xe đổ, bà quả thực khó chịu. Nhưng chỉ cần Mỹ Nhược bày ra đôi mắt ngập nước trước mặt bà, cô Bảy liền mềm lòng. Chiêm Mỹ Phụng kỳ thật không phải là không có tiền, tháng trước nàng nhận được tiền thưởng, bất quá kiếm được nhiều cũng tiêu không ít. Hành lang cách âm không tốt, cô Bảy vài ngày trước còn nghe thấy hai mẹ con cãi nhau, vì cô chủ vừa mua một bộ âu phục Cơ Tiên Đế. Cô chủ nói là để phòng có người tìm nàng đánh bài mà không có áo mới sẽ bị chê cười, cô nhỏ kinh ngạc nói: "Mẹ cảm thấy những người kia còn tôn trọng mẹ? Chiêm gia nhà tan cửa nát, cô Bảy đã được chứng kiến rõ ràng lòng người rất dễ đổi thay, cô nhỏ nói không có sai, nhưng như vậy sẽ tổn thương lòng đại tiểu thư. Năm đó Chiêm gia cũng được coi là giàu có, cô chủ khi còn bé không ngày nào là không có áo mới giày mới. Khi đó, lão gia thường đi phố Sĩ Đan Lợi uống trà, đến dưới Lầu Phúc đặt may y phục. Cô chủ cũng đi, phấn mài, ngọc trạm trổ dành cho bé gái, bất luận thứ gì muốn đều được, trong ngoài nhà, nói nghèo khó thì cũng đủ vài năm chi tiêu. Muốn cô chủ sinh hoạt tiết kiệm, thật sự không được. Nhưng cô nhỏ cũng đáng thương, mới lớn, lại muốn tại nơi rồng rắn lẫn lộn như khách điếm kiếm tiền. Không biết giúp ai cho phải, cô Bảy vô cùng bàng hoàng, chỉ biết làm tiếp nghề làm hoa giả, kiếm chút tiền giúp kinh tế gia đình. Hương Cảng mùa hè nhiều bão, thời gian trước khi bão tiến đến khí hậu khô nóng, khó chịu lại ẩm ướt. Mỹ Nhược được nghỉ hè, ở khách điếm muộn hơn trước một chút. Phố Anh Đào là địa bàn của "Bảy què chân", "Bảy què chân" theo Hòa Hưng tách ra, quay đầu lại liền hung hăng cắn chủ, một lòng muốn chiếm đoạt Hòa Hưng kiêu ngạo. Theo như đạo nghĩa, Hòa Hưng là đại ca giới giang hồ không nên cùng loại người này tiếp xúc, nhưng mẹ con Chiêm gia chưa từng nghe qua bốn chữ Nhân - Tín - Lễ - Nghĩa, nếu như Hoa Lão Hổ vứt bỏ các nàng, các nàng cũng không cần phải vì Hoa Lão Hổ thủ tiết. Huống chi miếng cơm lớn hơn trời, để ý không được cái kia rất nhiều.

⬅ Trước Tiếp ➡