⬅ Trước Tiếp ➡
Mỗi lần như thế này, Chiêm Mỹ Nhược liền nằm cứng đơ. Cô làm hỏng cả đời mẹ là tội lỗi không thể trốn tránh được, ánh mắt Chiêm Mỹ Phượng chợt chuyển hướng. Dù sao cậu và mẹ là chị em ruột, mà cô chẳng qua là đứa con ngoài ý muốn. Quả nhiên, Chiêm Mỹ Phượng thoáng nhìn nụ cười nhạo trên môi cô, lập tức đạp lên dép lông thỏ ba tấc dưới chân, chỉ vào mặt Mỹ Nhược, ngực phập phồng, chuẩn bị phát tiết oán khí nửa đời. "Mẹ là bị con làm liên lụy, nếu không bởi vì con, năm đó sao mẹ lại phải đi biển làm vũ nữ?" Mỹ Nhược giành nói trước, "Thuyền nát cũng còn ba cân đinh, tuy rằng Chiêm gia chúng ta đã suy tàn, nhưng còn có các vị chú bác quan tâm, không có con thì kiểu gì mẹ cũng có thể gả vào nhà nào đó làm thiếu phu nhân." Mẹ cô rút tay về, "Con biết là tốt rồi!" lại hầm hừ mắng em trai: "Một đời này của tôi bị hai con quỷ đòi nợ làm liên lụy, một con đòi nợ tiền, một con thì đòi mạng!" "Nói đến tiền, trường học bắt đầu thông báo mua đồng phục mùa đông rồi," Mỹ Nhược thở dài, "Cậu à, bạn chơi bài của mẹ nói tuần trước cậu còn đi Macao.." Chiêm Mỹ Phượng biết thời cơ, lập tức tiếp tục câu chuyện, "Có tiền đi đánh bạc, mà lại không thấy cậu cho cháu gái chút tiền tiêu vặt!" Vào lúc động đến vấn đề tiền nong, mẹ con đương nhiên cùng một lập trường, "Còn nữa, chẳng biết bao giờ Hoa Lão Hổ mới trở về, tôi mặc kệ, Tiếu Đường, chị nuôi cậu đã hai mươi năm rồi, bây giờ nên được hưởng phúc! Sau này tiền thanh toán điện nước sinh hoạt, cậu nhớ trả thay chị." Nói đền tiền thì không có cha con. Chiêm Tiếu Đường lấy cớ vớ vẩn rồi tức giận rời đi, trong nhà chỉ còn hai mẹ con, im lặng tới nỗi tiếng chân của Mang Phi cũng có thể nghe thấy. Chiêm Mỹ Phượng ngả người vào đệm mềm, lo lắng xoay ngón tay. Lúc cô ta gặp mỗi tình đầu năm mười lăm tuổi, cứ tưởng có thể nhờ tình cảm mà thay đổi hoàn cảnh, một năm sau, lại nhớ tới ông bố chơi bạc thành tính, tài sản gia tăng duy nhất là con gái hàng ngày kêu khóc đòi ăn, vì thế nghe gã em trai ham chơi giật dây, quyết định đi làm vũ nữ. Năm đó Lệ Trì là nơi xa hoa mà ai cũng sống mơ mơ màng màng, tùy tiện chọn một nữ tiếp viên cũng xinh đẹp vô cùng. Chiêm Mỹ Phượng chưa đến mười bảy tuổi đã gia nhập Lệ Trì nghiễm nhiên trở thành hồng bài nổi tiếng nhất, đáng tiếc phù dung sớm nở tối tàn, khách khứa còn chưa được thưởng thức hết phong tư của mỹ nhân, tháng thứ ba Chiêm Mỹ Phượng đã bị Hoa Lão Hổ đưa vào kim ốc. Mười năm qua, dung nhan Chiêm Mỹ Phượng tăng thêm ba phần thành thục mà dáng vẻ và cử chỉ vẫn giống như cô gái nũng nịu. Mỹ Nhược dám chắc, nếu cha nuôi hiện giờ còn ở đây, nhất định sẽ nắm lấy tay nhỏ bé của mẹ, để mẹ nghiêng đầu lên vai mình mà nhẹ nhàng an ủi. "Mẹ, căn nhà này đã thế chấp ngân hàng lấy tiền cho cậu chơi cổ phiếu hết?" Chiêm Mỹ Phượng giương mắt nhìn, ánh mắt u oán đã nói thay tất cả. "Nhà chúng ta còn lại bao nhiêu tiền?" "Mày có thấy phiền không? Cậu mày thấy tao thì mở miệng nói tiền, mày cũng họ theo, sao không học cho giỏi vào? Có ăn có uống là phải biết đủ chứ." Nếu mẹ cô quản lý tài sản như một cái thùng bị rò thì còn tốt, ít ra cũng có chút cặn còn sót lại, nhưng Chiêm Mỹ Phượng lại là một cái ống nước thông thẳng xuống dưới. Mỹ Nhược không dám suy nghĩ lạc quan nhưng vẫn không thể tin nổi, "Nếu không có tiền trả ngân hàng, ngôi nhà này bị tịch thu thì phải làm sao?"

⬅ Trước Tiếp ➡