"Không còn nữa, ta muốn hòa ly." Giọng điệu của Dung Xu kiên định, trong lúc nhất thời, mỗi người một vẻ khác nhau.
Trịnh Đình bối rối không thôi, lão thái gia lo lắng, lão phu nhân thì phẫn nộ, Hà Quyên thì âm thầm mừng thầm.
"Hòa ly cái gì? Nữ nhân vốn nên xuất giá tòng phu, Đình nhi chúng ta làm gì có lỗi với ngươi? Ngươi không sinh lại không cho Đình nhi nạp thiếp, lòng dạ như vậy, thành thể thống gì? Dù như thế nào cũng là nhà chúng ta bỏ ngươi, ghen tuông vô cớ lại không có con, còn không tôn trọng công bà*." Từng cái nồi ập xuống, lão phu nhân cho rằng Dung Xu sẽ sợ hãi hoặc là chịu thua, những năm gần đây Dung Xu vẫn luôn rất nghe lời.
*công bà: bố mẹ chồng.
Lão phu nhân là một bà mẫu hà khắc, thích nhất là lập quy củ với Dung Xu, cũng may Dung Xu tập võ từ nhỏ, buổi sáng mỗi ngày tỉnh dậy đứng một hai canh giờ cũng không quan trọng, từ ngày hai người bọn họ thành hôn lão phu nhân lúc nào cũng nhắm vào nàng, nhưng vì Trịnh Đình Dung Xu đều nhịn, sau khi hai người bọn họ thành thân, lần đầu tiên Dung Xu đến quỳ thủy, trên giường Trịnh Đình đêm đó xuất hiện một tỳ tử xinh đẹp, lão phu nhân duỗi tay dài, là Trịnh Đình một lần lại một lần cự tuyệt, lúc này mới làm cho nàng yên tâm một chút.
Những gì Trịnh Đình đã làm khiến cho Dung Xu dù không hài lòng với cuộc hôn nhân này, cũng luôn luôn nuốt xuống, hiện giờ nàng không còn lý do gì để kiên nhẫn, tự nhiên sẽ không chịu đựng nữa.
"Từ lúc ta bắt được đôi gian phu dâm phụ này trong viện của ta, ta đã không còn phu gia rồi." Giọng điệu của Dung Xu bình thản, nhưng nội dung lại không như vậy.
Nàng là Dung Xu, đích thứ nữ của Dung gia, chỉ cần nàng muốn, ngay cả hoàng tử cũng có thể lấy, nếu Trịnh Đình đã đối xử với nàng như vậy mà nàng còn không rời đi, vậy làm sao có thể xứng đáng với phụ mẫu yêu thương, nuông chiều nàng từ nhỏ?
"Xu nhi, ngoan, ta sai rồi, ta sai rồi, nàng đừng rời đi, được không?" Lúc này Trịnh Đình sợ hãi, hắn không thể không có Dung Xu, không chỉ vì con đường làm quan, hắn thật sự yêu nàng!
"Lang quân, nàng muốn đi thì cứ để cho nàng đi thôi! Thiếp thân có thể chiếu cố ngài.." Lúc này trong lòng Hà Quyên thầm vui vẻ, nàng đương nhiên biết mình sẽ không thể phù chính, nhưng có một chủ mẫu sinh ra cao quý như vậy, nàng vẫn bất an, nếu Trịnh Đình và Dung Xu hòa ly, nàng chính là đến trước, chủ mẫu tương lai vào cửa, nàng sẽ chiếm hữu thiên thời địa lợi.
"Ngươi câm miệng!" Trịnh Đình chưa từng nghĩ như vậy, hắn chỉ nghĩ muốn cùng Dung Xu sống thì cùng giường, chết thì cùng huyệt. Trịnh Đình hung tợn đẩy Hà Quyên một cái, Hà Quyên cho rằng mình mang thai, Trịnh Đình sẽ không đến mức này, nàng ta loạng choạng ngã xuống đất, tay đỡ eo mình, không nhịn được rên rỉ, thật sự rất đau.
"Phụ thân không được đẩy nương!" Đứa nhỏ thấy mẫu thân mình bị đẩy ngã, phẫn nộ ra mặt bảo vệ, nhưng phụ thân luôn luôn yêu thương hắn lại một phen phất hắn ra.
Đứa trẻ ngã xuống đất, khóc lớn lên, lão phu nhân đau lòng vô cùng, tới đây không biết là muốn đỡ người mang thai trước, hay là muốn ôm đứa đang khóc trước.