Mặc Mặc Cảm ơn bạn mi nghi đã đề cử truyện nhé
Không lâu sau Lâm Ngọc về đến nhà, Lâm Tĩnh cũng nhíu chặt lông mày đi nhanh vào cửa.
Đồng lứa này của Lâm gia có ba đứa con, Lâm Uyển vào cung, trong nhà chỉ còn Lâm Tĩnh và Lâm Ngọc, năm nay Lâm Tĩnh hai mươi lăm, lớn hơn bảy tuổi so với Lâm Ngọc, quan tâm đến nàng còn tận tâm hơn cả Lâm phụ.
Lâm phụ tướng mạo bình thường, nhưng cũng may bề ngoài của ba đứa con lại giống Lâm mẫu, đều vô cùng xuất chúng. Chỉ là mặc dù Lâm Tĩnh hình dáng đường đường, to lớn cao ngất, lại không có nhiều thanh danh tốt, bởi vì trong Ứng Thiên Phủ tính khí hắn nổi danh táo bạo.
Hai năm trước ở trên triều đình Lâm Tĩnh xảy ra tranh chấp cùng triều thần khác, bị Hoàng Đế kêu người Ti Lễ Giám kéo xuống, suýt nữa đánh gậy trước mặt mọi người, nếu không có Lâm phụ xin tha, hắn đã phải mất hết thể diện cởi quần nằm ở trước Ngọ Môn.
Lâm Tĩnh bước nhanh vào viện, lòng bàn chân sinh gió, gã sai vặt quét lá rụng trong sấn thấy hắn vặn chặt lông mày, vội vàng khom người lẫn đi rất xa.
Trong phòng Lâm Ngọc đang dùng trà nói chuyện phiếm cùng chị dâu Tần Mi An, Lâm Tĩnh vừa vào cửa, vung áo bào không để ý hình tượng ngồi ở trên ghế, vẻ mặt không vui nhìn chằm chằm vào trong cây hòe xưa khô cằn đã rụng hết lá trong sân.
Hắn biểu lộ bực bội, nếu trong tay mà cầm rìu, sợ sẽ mang ra ngoài sân chặt luôn cây.
Lúc Lâm Tĩnh cãi nhau với người trong triều trở về đều trước sau như một là bộ đức hạnh buồn bực không nói lời nào, Tần Mi An cũng đã quen. Nàng với Lâm Ngọc liếc nhau, châm chén trà nóng đứng dậy đưa tới trong tay hắn, ôn nhu nói "Làm sao vậy? Ai chọc chàng tức giận?"
Lâm Tĩnh tiếp nhận đang muốn uống một cái, Tần Mi An lại giữ chặt tay hắn "Chậm một chút hẵng uống, còn nóng."
Nói rồi nàng xoay người tới gần, thay hắn thổi thổi nước trà, nắm tay hắn đưa chén trà đến bên miệng hắn "Tốt rồi."
Tần Mi An cùng Lâm Tĩnh sắp thành vợ chồng mười năm, tính nàng nhu hòa thận trọng, vừa vặn điều trị tình tình dễ nổi nóng của Lâm Tĩnh. Chỉ với hai câu nói, sắc mặt Lâm Tĩnh đã bình tĩnh đi không ít.
Trà nóng thơm ngát trôi xuống bụng, Lâm Tĩnh buông chén trà nhỏ, nói "Chuyện hoàng thượng hạ chỉ lệnh Cẩm Y Vệ bắt Vương Thường Trung bỏ tù thẩm vấn hai người có nghe nói không?"
Tần Mi An gật đầu "Hôm nay khi tiểu muội trở về, trùng hợp bắt gặp Lý đại nhân của Bắc Trấn Phủ Ty bên ngoài Vương Phủ, chúng ta vừa rồi đúng lúc nói đến việc này."
Lâm Tĩnh cười lạnh một tiếng "Tay chân hắn cũng nhanh đấy, hoàng thượng chỉ mới hạ lệnh không tới một canh giờ, người đã bị hắn bắt vào Chiếu Ngục Cẩm Y Vệ, bây giờ sợ là đã dùng dến roi rồi."
Lâm Tĩnh nhìn Lý Hạc Minh mọi cách không vừa mắt, không chỉ bởi vì quyền thế Cẩm Y Vệ quá cao, hình phạt nghiêm khắc, còn bởi vì Lâm Ngọc cùng Lý Hạc Minh từ hôn.
Tần Mi An lo lắng nói "Vương Thường Trung cùng chàng là cộng sự ở Hộ bộ, lần này vì sao hắn phải vào ngục, có ảnh hưởng với chàng không?"
Lâm Tĩnh nghe được lời này, tức giận vừa dẹp loạn được hai phần lại bị đốt lên "Đúng là bởi vì không có liên hệ với ta mới làm cho người oán hận Chuyện của Vương Thường Trung liên lụy sâu xa, hiện tại không thể nói tỉ mỉ cùng hai người. Nhưng ta được điều tới Hộ bộ mới bao lâu? Nhưng vậy mà Lễ bộ nhảy ra nói ta cùng với hắn là Tả Hữu Thị Lang, nên tra xét cùng một chỗ. Thật sự là chuyện cười Chiếu Ngục của Cẩm Y Vệ đi vào rồi, không chảy máu nửa người làm sao ra? Chẳng may mắc bệnh thì làm sao bây giờ, con trai con gái ta còn chưa sinh ra đây "
Tần Mi An nghe hắn bắt đầu nói liên thiên, cầm một miếng điểm tâm trên bàn lấp kín miệng hắn "Tiểu muội còn ở đây, toàn nói mê sảng."
Lâm Tĩnh nhai hai phần điểm tâm trên tay nàng, Tần Mi An lại rót chén trà cho hắn.
Lâm Tĩnh lấp bụng, thấy Lâm Ngọc từ lúc hắn trở về thì chẳng nói gì, quan tâm nói "Làm sao vậy? Nhìn hình như có chút tâm thần không yên."
Hắn nhớ tới lúc nãy Tần Mi An nói khi trở về nàng gặp Lý Hạc Minh, vội hỏi "Không phải là họ Lý ức hiếp muội đấy chứ?"
Lâm Ngọc chưa nói chuyện hôm nay nàng bị ngựa Cẩm Y Vệ cản đường, lắc đầu nói; "Không có, muội cũng không làm quan trong triều, hắn có thể ức hiếp muội như thế nào. Chỉ là mẫu thân với thê tử Lý thị của Vương Thường Trung xưa nay có quan hệ tết, muội lo lắng sau khi mẹ biết việc này sẽ khổ sở."
Lâm Tĩnh nhíu mày "Việc này huyên náo lớn, sợ là không giấu giếm được bà ấy, đoạn này thời gian này nếu như mẫu thân muốn đi ra ngoài, muội trông nom mẹ, đừng lộ ra đau buồn hay nói lung tung, bị người bắt được nhược điểm."
Lâm Ngọc gật đầu "Vâng."
Hiểu mẹ không ai bằng con, ngày thứ hai, sau khi ăn xong Lâm mẫu đã nói muốn lên núi cầu phúc.
Lâm Tĩnh nghe xong, muốn lên tiếng ngăn trở tại chỗ, nhưng Lâm mẫu lại nói " Ngày hôm trước lão hòa thượng của Linh Vân Tự vân du trở về, qua một thời gian ngắn lại phải rời đi, ta mang tiểu muội con đi tính toán nhân duyên. Con bé đã mười tám rồi, lại để lâu sợ không gả ra được nữa."
Những năm này bà lúc nào gấp gáp chuyện hôn sự của Lâm Ngọc, còn tính nhân duyên? Lâm Tĩnh biết đây là lấy cớ, nhưng nhất thời hắn lại không tìm ra chỗ sai, bởi vì Lâm Ngọc ở nhà nhiều một ngày, lời đồn đãi có quan hệ với nàng cùng Lý Hạc Minh lại truyền nhiều hơn một ngày.
Nhưng hắn nghĩ đến đây lòng lại bắt đầu phiền muộn, Lâm Ngọc nửa năm này không nói chuyện hôn sự là bởi vì thân thể không tốt, nhưng nữ nhân muốn gả cho Lý Hạc Minh làm vợ làm thiếp trong thành Đô này đều xếp hàng cũng xếp không được, hắn không tìm nữ nhân thành hôn là muốn làm gì?
Lâm phụ không ở nhà, cũng không nói gì lay động được Lâm mẫụ Lâm Ngọc thấy sắc mặt Lâm Tĩnh khó coi, thả thuốc trong tay ra "Mẫu thân, con không vội đâụ"
"Ta gấp, " Lâm mẫu thở dài, cũng không nói dối "Có một số việc không bái Thần Phật cầu an tâm, đêm ta không thể say giấc, con coi như cùng mẫu thân ra ngoài giải sầụ"
Sau khi Lâm Ngọc nghe xong, chỉ có thể gật đầu đồng ý "Vâng."
Mỗi lần lên núi Lâm mẫu đều chưa được ba năm ngày chưa xuống, nghe kinh bái Phật, cầu thần hỏi quẻ, bà lớn tuổi rồi có thể tĩnh tâm, nhưng Lâm Ngọc lại không được. Nàng không tin quỷ thần, cũng ăn không vô đồ chay thanh đạm nhạt nhẽo trong núi.
Trước lúc lên núi một ngày, Lâm Ngọc dẫn Trạch Lan lên phố đặt mua chút ít đồ vật linh tinh có lẽ sẽ dùng đến, lại mua chút đồ ăn vặt cho đỡ thèm, định giấu trong hành lý vụng trộm mang lên núi.
Sau khi mua xong thời gian còn sớm, nàng thấy bên ngoài Ngọ Môn triều thần nối đuôi nhau mà ra, nên bảo xe ngựa đứng ở bên đường, đứng ở cạnh xe ngựa tính toán đợi Lâm Tĩnh cùng nhau trở về.
Quan phục triều thần tương tự nhau, nàng có chút nhìn không ra, sau khi thật vất vả thấy rõ thân ảnh Lâm Tĩnh xen lẫn trong đám quan lại, định gọi hắn, đột nhiên một bóng đen áp xuống bên người.
Nàng quay đầu nhìn lại, thấy Lý Hạc Minh chẳng biết lúc nào đã đến đây, hắn nắm dây cương ngồi trên lưng ngựa, eo treo Tú Xuân Đao, trên cao nhìn xuống nàng.
Ánh mắt kia bén nhọn, như muốn nhìn xuyên qua nàng.