⬅ Trước Tiếp ➡
Thương Lam ngồi một bên nhìn cậu, nghĩ Khúc Ngư không để ý mình, nó lặng lẽ phe phẩy đuôi, quét vào cánh tay của Khúc Ngư. Khúc Ngư cảm nhận được xúc cảm lông lá trên cánh tay mình, quay lại nhìn Thương Lam.
Cậu làm khẩu hình miệng khi phát âm hỏi: Ngươi là lang yêu sao?
Thương Lam miễn cưỡng xem như là hiểu, nó lắc đầu.
Nó giải thích: "Mẹ là người, cha là lang yêu. Ta thì không."
Khúc Ngư đã hiểu. Thương Lam không thể tính là lang yêu, nhiều nhất là con lai.
Không có gì lạ khi Thương Lam bị con hổ làm bị thương. Trong lòng Khúc Ngư cảm thấy có hơi đáng tiếc, nếu Thương Lam không phải lang yêu biến hóa, cũng không có tu vi, không thể bảo vệ cậu. Cậu nhìn Thương Lam, khe khẽ thở dài. Có lẽ đang nhớ lại quá khứ, Khúc Ngư nhẹ nhàng vươn tay ra sờ lỗ tai và đuôi của Thượng Lam.
Cơ thể Thương Lam cứng đờ một chút, nhưng nó vẫn hơi cúi đầu xuống để cho Khúc Ngư sờ. Trên khuôn mặt vốn không có cảm xúc nào đột nhiên ửng hồng, vành tai cũng đỏ bừng. Nó ngập ngừng nói: "Ta... sẽ báo đáp ngươi."
Bàn tay của Khúc Ngư lập tức dừng lại, sau đó điềm nhiên như không có chuyện gì thu tay về, lắc đầu, có nghĩa là không cần. Thương Lam có vẻ hơi thất vọng, tuy không nói thêm nhưng cũng không biết nó có thật sự buông xuống suy nghĩ này không.
Khúc Ngư đối với những nhân vật không rõ ngoài cốt truyện thì là có thể không tiếp xúc thì sẽ không tiếp xúc. Còn về chuyện cứu Thương Lam, đó chỉ là để bảo vệ bản thân. Cậu nhìn Thương Lam, trong lòng vô cùng bình tĩnh, đã sớm quyết định người đi đường người ta đi đường ta.
Buổi sáng Khúc Ngư không đi ra ngoài, giữa trưa hai người họ chỉ đơn giản ăn một chút lương khô.
Tới buổi chiều, Thương Lam đi ra ngoài một mình để thu thập nhiều thứ, bao gồm cả con mồi đã qua xử lý, khúc gỗ, lá cây và trái cây, thậm chí còn có mấy bông hoa màu đỏ tuyệt đẹp. Nó im lặng xây một cái tổ nhỏ trong động, giống như biến sơn động trở thành tòa thành của mình.
Khúc Ngư ngồi trên cái tổ do chính tay thiếu niên người sói xây bằng những bông hoa, cậu trông như một nàng công chúa ẩn mình. Thương Lam vẫn mang trong mình bản năng sinh tồn của động vật, nó thích hợp với môi trường hoang dã của bí cảnh hơn là Khúc Ngư.
Buổi tối trời hơi lạnh, y phục trên người Khúc Ngư rất mỏng. Khi gió lạnh thổi qua, cậu sẽ không tự chủ khép y phục lại, tựa vào trong tổ nhắm mắt ngủ. Thương Lam ở một bên nhìn khuôn mặt ngủ say của cậu giống như đêm hôm qua. Khúc Ngư không đề phòng nó, nó cũng không nên nghi ngờ Khúc Ngư, đó là nguyên nhân nó buông lỏng cảnh giác với cậu. Thương Lam lại đi tới của động, ngồi xổm xuống, chạm vào tên Khúc Ngư viết trên mặt đất, nhỏ giọng luyện tập lặp đi lặp lại.
Một lúc sau, bầu trời tối dần. Thương Lam liếc nhìn Khúc Ngư, phát hiện cậu bị lạnh đến mức chóp mũi phiếm hồng.
Tiếc là Thương Lam không có hỏa phù nên không thể châm lửa nhanh, chỉ có thể cầm một khúc gỗ ngồi một bên nhóm lửa, còn không dám phát ra tiếng động lớn, sợ đánh thức Khúc Ngư.
Thật lâu sau, nó rốt cuộc nhóm được một đống lửa nhỏ, vội vàng mang tới đống củi. Ngọn lửa đỏ rực lay động, trong động trở nên ấm hơn một chút.
Thương Lam thật cẩn thận dựa đuôi vào bên cạnh đống lửa để sưởi ấm, sau đó đến nằm xuống bên cạnh Khúc Ngư, quàng đuôi vào lòng ngực của Khúc Ngư để cậu ôm cho ấm. Nó tự mình ôm lấy Khúc Ngư, từ từ chìm vào giấc ngủ.
⬅ Trước Tiếp ➡