Vẻ mặt Lâm Thanh Việt trở nên lạnh lùng, một đạo kiếm quang chém tới: “Mau bỏ bàn tay dơ bẩn của người ra.” Tống Bất Vân nhanh chóng phản ứng lại, đưa Khúc Ngư qua một bên bảo vệ.
“Tiểu cảm, người xem hắn thật sự rất nhẫn tâm. Nếu không có ta, ngươi có thể đã bị thương rồi.” Giọng nói của Tống Bất Vân êm dịu, như thể hắn ta đang trần thuật sự thật.
Khúc Ngư chớp mắt, hiếm khi không biết nên phản ứng thế nào. Cậu suy nghĩ một chút, lộ ra vẻ mặt đau lòng nhìn Lâm Thanh Việt, rồi lại cúi đầu xuống.
Lần đầu tiên trong đời, tay cầm kiếm của Lâm Thanh Việt trở nên không ổn định. Hắn có hơi vội vàng giải thích: "Tiểu Ngư, ta chỉ nhất thời sốt ruột thôi, ngươi trở về cùng ta được không?"
Khúc Ngư cúi đầu, não bắt đầu dùng tốc độ ánh sáng suy nghĩ.
Ngoài các yêu cầu của nhiệm vụ chính, tiền thưởng cuối năm của người làm nhiệm vụ cũng liên quan đến mức độ hoàn thành nhiệm vụ.
Độ trùng lặp giữa thế giới tình tiết truyện và cốt truyện ban đầu càng cao thì mức độ hoàn thành nhiệm vụ càng tốt.
Tình tiết truyện bây giờ đã lệch khỏi quỹ đạo vốn có, tất cả những gì Khúc Ngư có thể làm là cố gắng bẻ nó trở lại và ít nhất là đáp ứng yêu cầu nhiệm vụ. Trong cốt truyện mẫu không có đoạn bị Tống Bất Vân bắt đi, cho nên...
Khuôn mặt vốn đang mỉm cười của Tống Bất Vân bỗng nhiên trở nên khó coi. Hắn ta nhìn Khúc Ngư bước xuống khỏi giường đi về phía Lâm Thanh Việt, nghiến răng nghiến lợi hỏi: "Khúc Ngư, người thực sự muốn đi cùng hắn?!"
Cơ thể Khúc Ngư cứng đờ, nhưng cậu không quay đầu lại. Lâm Thanh Việt thuận thế ôm lấy cậu, vươn tay che mắt cậu, cong môi cười lạnh: "Tống sư đệ, lần sau đừng làm những chuyện ngu ngốc."
Lâm Thanh Việt ôm Khúc Ngư bay trở về động phủ của mình. Hắn đặt Khúc Ngư xuống giường, nhìn người trước mặt đang mặc quần áo của Tống Bất Vân, ánh mắt thâm trầm nhưng ngữ khí lại vô cùng ôn nhu: "Tiểu Ngư, cởi quần áo ra thay bộ mới được không?"
Khúc Ngư vốn định gật đầu, nhưng Lâm Thanh Việt đã chủ động vươn tay cởi y phục của cậu. Khúc Ngư theo bản năng che cổ áo, ở trong mắt của Lâm Thanh Việt lại là cậu không muốn.
“Tiểu Ngư, ngươi thật sự thích Tống Bất Vân sao?” Lâm Thanh Việt rút tay về, thay vào đó là mỉm cười.
Khúc Ngư không hiểu Lâm Thanh Việt nói gì, nhưng cậu vẫn cố gắng hết sức để nhập vai nhân vật của mình. Cậu duỗi tay nắm lấy hai tay Lâm Thanh Việt, ngoan ngoãn cúi đầu để lộ ra sau gáy, viết chữ lên lòng bàn tay hắn.
- Ta không thích hắn, ngươi đừng tức giận.
Câu này là vì làm sáng tỏ bản thân mình không hề có suy nghĩ không an phận đối với Tống Bất Vân. Khúc Ngư suy nghĩ một chút, viết thêm một câu.
-Ta ái mộ ngươi nhất.
Thiết lập nhân vật sẽ viết như thế, hẳn là sẽ không có vấn đề gì cả. Khúc Ngư tự nghĩ trong lòng.