Tống Bất Vân nhìn chằm chằm vào môi cậu: "Bình thường người đều nói chuyện với người khác như vậy sao?"
Khúc Ngư cảm thấy bối rối. Không thế thì sao? Cậu cảm thấy tên Tống Bất Vân này có chút tố chất thần kinh, hay hỏi những câu quái gở. Đây có lẽ là điểm khác biệt của thiên tài với những người khác.
Tống Bất Vân dùng tay xoa nắn mông thịt của cậu, không chút để ý nói: "Ta đã tra xét qua, ngươi không phải ma tu. Tuy rằng ngươi là hậu duệ thủy linh căn quý hiếm, nhưng thân thể quá yếu, làm sao có thể hỗ trợ Lâm Thanh Việt tu luyện? Ta là... đạo lữ của hắn, đương nhiên cũng không thể mặc kệ để hắn chạy đi tìm lô đỉnh."
Những lời này của hắn ta đều là giả. Từ lúc hắn ta chạm vào cổ tay Khúc Ngư, Tống Bất Vân đã kiểm tra tường tận cơ thể của Khúc Ngư: là người phàm, không có linh căn, linh mạch tắc nghẽn, nhìn thế nào cũng là một tên vô dụng.
Khúc Ngư từ trong lời nói của hắn ta nghe ra tình tiết vở kịch đã trở lại đúng hướng, trong lòng thấy thoải mái hơn rất nhiều. Cậu lộ ra vẻ mặt khẩn trương nhìn Tống Bất Vân.
“Ngươi trước tiên ở lại với ta, ta sẽ chăm sóc cho ngươi.” Tống Bất Vân lại uy hiếp cậu: “Nếu ngươi dám lén lút bỏ trốn hoặc là tới chỗ hắn, ta sẽ dùng kiếm đâm chết người.”
Khúc Ngư nghĩ đến thanh kiếm sắc bén của hắn ta, nhanh chóng gật đầu.
Tống Bất Vân nhìn vẻ mặt sợ hãi của cậu giống như một tiểu linh thú, chỉ cảm thấy rất thú vị. Tư vị nuôi thêm một người ở động phủ là thế này sao? Chẳng trách trước kia Lâm Thanh Việt luôn phân tâm.
Hắn ta tu luyện nhiều năm như vậy, chưa bao giờ nảy sinh dụ© vọng với người nào đó, đến nay vẫn giữ mình. Chính con thú cầm nhỏ dâm đãng này đã khơi dậy hứng thú của hắn ta, khiến hắn ta nảy sinh hứng thú với thứ khác ngoài việc tu luyện.
Nếu tiểu cấm không ngoan thì cứ dùng chuôi kiếm thọc vào phía dưới kia cho đến khi cậu chỉ có thể khóc lóc bắn tinh là được. Tống Bất Vân không chút để ý nghĩa
Về phần Lâm Thanh Việt... Tên ngụy quân tử đó không chừng có thể gây tổn hại cho tiểu cầm đơn thuần này. Nghĩ thế nào thì nán lại đây cũng an toàn hơn. Tống Bất Vân cân nhắc, hắn ta đối đãi với Khúc Ngư cũng không tệ, tiểu câm ở trong động phủ của hắn ta không cần chịu khổ, chỉ cần ngoan ngoãn ngậm kiếm cho hắn ta là được rồi.
Tống Bất Vân tắm rửa sạch sẽ, lại đưa y phục vừa tìm được của mình cho Khúc Ngư. Hắn ta nhìn tiểu cầm được mùi hương của chính mình bao bọc bên trong, trong lòng dâng lên một loại cảm giác thỏa mãn khó hiểu.
Tống Bất Vân đưa Khúc Ngư trở về động phủ, Trình Sơn ở đầu bên kia lo lắng không yên đi tìm Lâm Thanh Việt cáo trạng. Lúc đầu, Lâm Thanh Việt cố ý muốn Khúc Ngư chịu một chút uất ức, nhưng lại không ngờ giữa chừng lại bị Sơn Vụ Tử gọi đến phân phó công việc, trong lúc nhất thời bị trì hoãn một chút.
Lúc nhìn thấy Trình Sơn gào thét chạy tới, trong lòng hắn cảm thấy có chút không yên, nhưng trên mặt hắn vẫn là lớp mặt nạ quân tử ôn nhuận. Lâm Thanh Việt bình tĩnh hỏi: "Sao vậy?".