Thấy cô nhăn mày, Tài tưởng cô sợ, vội nói tiếp: "Thật ra cũng không có gì đâu, anh Phú Thành cũng không cấm người nhà đến tìm, chỉ là em mặc đồng phục học sinh quá nổi bật, anh lo anh Phú Thành thấy em sẽ hỏi sao có học sinh ở đây, mà ông quản lý Bảo tính cách khó đoán lắm, biết đâu lại đi tìm mẹ em..."
Hiền Thục hiểu ra, vội cởi cặp đặt lên ghế bên cạnh rồi cảm ơn: "Cảm ơn anh Tài đã nhắc."
Tài và Đức đang thắc mắc tại sao cô lại cởi cặp, thì thấy cô nhanh chóng kéo khóa đồng phục xuống, bắt đầu cởi áo đồng phục.
Hai người hơi ngỡ ngàng, Đức hỏi: "Mày cởi áo làm gì?"
"Em cởi đồng phục rồi giấu đi." Hiền Thục trả lời.
---
Tài nghe vậy không nhịn được cười lớn, “Cô không cần phải làm quá vậy đâu, anh Phú Thành chưa chắc đã nhìn thấy cô, mà có nhìn thấy cũng chưa hẳn đã hỏi, anh chỉ là...”
“Không không không, vẫn nên giấu đi cho chắc, đồng phục quá nổi bật rồi.” Hiền Thục nhét chiếc đồng phục vừa cởi vào trong cặp, một lần nữa cảm ơn, “Anh Tài, thật sự cảm ơn anh.”
Dù anh Phú Thành có cho phép người nhà đến tìm hay không, cô rất rõ việc mình ở đây lâu như vậy cũng là nhờ ông quản lý Bảo.
Nếu lỡ ông ta hỏi gì đó, mà quản lý Bảo đột nhiên không muốn cô đến nữa, thì cô phải làm sao?
Nơi này đã là chốn duy nhất ngoài trường học mà cô có thể đến rồi...
Tài im lặng, cảm thấy có lẽ mình nói nhiều quá, nhưng nhìn thấy dưới chiếc đồng phục cô mặc một chiếc áo thun cotton mỏng manh, lại hơi rộng, chẳng giữ ấm được gì, anh không khỏi nhíu mày.
“Sao mày chỉ mặc có thế này thôi?”
Hiền Thục đang nhét đồng phục vào cặp có chút ngơ ngác, ngẩng đầu nhìn Tài với ánh mắt thắc mắc.
Tài gật cằm về phía cô, “Anh hỏi là mày có thấy lạnh không?”
“Ồ... không lạnh.” Hiền Thục cười đáp, cúi đầu kéo khóa cặp lại.
Cô nói dối, làm sao cô không lạnh được chứ?
Bây giờ đã cuối tháng 11 rồi, ban ngày có nắng thì còn đỡ, nhưng vừa tắt nắng là nhiệt độ lập tức giảm mạnh, từ hơn hai mươi độ xuống còn khoảng mười bảy, mười tám độ, mà đó là trong trường hợp trời đẹp không mưa.
Nhưng cô thì không mặc thêm gì cả...
Cha dượng cô ngoài kia đang mắc nợ rất nhiều, hai năm nay, lương mẹ cô vừa nhận được là lại đưa cho cha dượng để trả nợ, nên mẹ cô đã lâu không mua thêm quần áo cho cô, ngay cả chiếc áo thun cô đang mặc bên trong cũng là của mẹ cô...
Tài không nói gì thêm, chỉ nhíu mày nhìn Hiền Thục đeo lại cặp lên vai.
“Anh Tài, anh Đức, em vào trong đây.”
“Đi đi.” Tài gật đầu.
Hiền Thục quay người đi vào trong, nhưng cô vẫn cảm nhận được ánh mắt phía sau, trong đầu chợt lóe lên ánh nhìn nhíu mày vừa rồi của Tài, trong lòng dấy lên một cảm giác khó tả.
Con gái ai cũng thích đẹp, không muốn người khác thấy mình trong trạng thái tệ hại, và cô chỉ có thể giấu đi sự tệ hại ấy dưới lớp đồng phục.
Ánh mắt của Tài khiến cô cảm thấy ngại ngùng, đồng thời trong ánh mắt đó còn có chút nghi hoặc và thương cảm, làm cô, người lâu rồi không được ai quan tâm, cảm thấy một nỗi buồn nhẹ pha lẫn ấm áp...