⬅ Trước Tiếp ➡
“Không phải cậu nói muốn cảm ơn tôi sao?” Trường Giang nhướn mày, tay đung đưa quyển bài tập, “Giáo viên cho bài tập về nhà, cậu làm đi.”
Hồng Loan lẳng lặng đứng tại chỗ, cô không nói, cũng không vươn tay ra nhận.
“Không muốn?”
Hồng Loan cau mày, cô do dự nói: “Không phải…”
Trường Giang thu tay về, tay kia thì đút túi quần, cậu cúi đầu nhìn Hồng Loan, dáng vẻ giống như chăm chú lắng nghe.
Hồng Loan mở to đôi mắt hoa đào xinh đẹp, cô cực kỳ nghiêm túc nói: “Làm như vậy là không được.”
Vì mẹ Thành đối xử rất tốt với cô, nên cô tiếp tục khuyên bảo Trường Giang:
“Tớ có thể giúp cậu làm chuyện khác, nhưng giúp cậu làm bài tập là hại cậu. Cậu đừng khinh thường môn ngữ văn, nó rất quan trọng trong mỗi kỳ thi.”
Dáng vẻ nghiêm trang của Hồng Loan làm Trường Giang bật cười thành tiếng.
Khuôn mặt nam tính mang theo ý cười khiến cậu càng đẹp trai hơn.
“Cậu ngốc à?” Trường Giang cầm quyển vở gõ nhẹ lên đỉnh đầu Hồng Loan, sau đó ném quyển vở vào trong lòng cô.
Hồng Loan vươn đôi tay ra đón theo bản năng.
“Cậu yên tâm, dù không làm bài tập thì tôi vẫn có thể thi tốt.” Nói xong câu cuối cùng, Trường Giang đứng thẳng người rồi tiêu sái xoay người trở về phòng.
Trong phòng, Hồng Loan đứng trước bàn nhìn quyển vở trong tay, cô trầm tư suy nghĩ trong chốc lát rồi đặt nó lên bàn.
Hồng Loan trở về giường và lại một lần nữa cầm lấy điện thoại di động.
Làm bài tập không phải việc gì khó, đặc biệt là viết văn, chẳng qua phải viết chữ nhiều hơn mà thôi.
Hồng Loan làm xong hết bài tập của mình, sau đó viết… không phải, sau đó sao chép lại đáp án vào vở Trường Giang, nhiệm vụ lúc này coi như hoàn thành.
Vì sao lại sao chép?
Bởi vì cô thấy làm như vậy đỡ lâu la phiền phức, hơn nữa Trường Giang cũng không có cơ hội bắt bẻ cô.
Hồng Loan sao sao chép chép mất mấy ngày, nhưng không thấy Trường Giang tới hỏi hay thúc giục.
Buổi tối, cô quyết định chủ động tìm cậu.
Đi đến trước cửa phòng Trường Giang, Hồng Loan giơ tay gõ hai cái lên cánh cửa. Nghe thấy bên trong truyền đến tiếng “vào đi”, cô mới nhẹ nhàng vặn tay nắm cửa.
Đập vào mắt Hồng Loan là bóng lưng rộng lớn của thiếu niên, cậu hơi cúi đầu, tay phải cầm bút viết nhanh chóng lên trang giấy, dáng vẻ lúc này của cậu vô cùng tập trung.
Hồng Loan do dự không biết có nên lên tiếng hay không.
Trường Giang giải xong một đề mới ngẩng đầu ra khỏi đống sách vở. Cậu ngồi trên ghế, mũi chân nhấn xuống đất để lấy đà xoay người ra hướng cửa.
Thấy quyển vở trong tay Hồng Loan, Trường Giang nhếch môi hỏi: “Cậu làm xong rồi?”
“Ừm.”
Hồng Loan tiến lại gần, sau khi đưa vở bài tập cho Trường Giang, cô liếc mắt nhìn thoáng qua vở vật lý trên bàn, trong cuốn vở tràn ngập các công thức tính toán mà cô hoàn toàn không hiểu.
Ánh mắt Hồng Loan theo bản năng dừng lại ở nét chữ tiêu sái trên cuốn vở của Trường Giang.
“Cộc cộc—” Trường Giang gõ tay lên mặt bàn, cậu hỏi: “Không hiểu gì đúng không?”
Hồng Loan cảm thấy hơi mất mặt, cô mím môi rồi “Ừm” một tiếng.

⬅ Trước Tiếp ➡