Trên đường, Khâu Hạ nhận ra rằng hành vi đến nhà người khác mà không chuẩn bị gì quả thực rất lỗ mãng, vậy nên cậu vội vàng bảo bác tài dừng xe, cậu đi vào cửa hàng hoa quả để mua một giỏ trái cây đủ loại đem theo.
Ding Dong--
Cánh cửa được mở ra, người mở cửa là một vị đại thúc ôn hòa: "Xin hỏi, cậu đây là?”
“Dạ, chào chú, cháu là bạn học của Hàn Dật, con không gọi được cho bạn ấy nên cháu tới xem cậu ấy có bị ốm không ạ.” Khâu Hạ có chút căng thẳng vì đột nhiên mạo muội đến thăm nhà người khác.
Nhưng chú ấy không có ý trách móc, chỉ cười dịu dàng rồi mời Khâu Hạ vào nhà.
Khâu Hạ gặp mẹ của Hàn Dật, không phải lạ lẫm gì, bởi vì đột ngột đến nhà người ta thì việc gặp mẹ bạn học là điều không thể tránh khỏi. Dù đã ở tuổi này nhưng mẹ Hàn Dật vẫn rất xinh đẹp động lòng người, cử chỉ của bà cũng rất dịu dàng, có thể nói Hàn Dật sở hữu hơn một nửa đường nét trên khuôn mặt của mẹ nên quá hoàn hảo.
Nhưng hôm nay nhìn mẹ Hàn có vẻ tiều tụy đi rất nhiều, điều này khiến trong lòng Khâu Hạ không khỏi đập thình thịch.
"Con chào dì, con mạn phép đến làm phiền dì. Vì con không liên lạc được với Hàn Dật nên con muốn đến xem thử cậu ấy có khỏe không?"
Giọng điệu của mẹ Hàn tràn đầy mệt mỏi, "Thật xin lỗi, bạn học nhỏ này, A Dật nhà dì gần đây xảy ra chút chuyện, còn đang dưỡng thương ở nhà vẫn chưa tỉnh lại."
Khâu Hạ không khỏi mở to hai mắt nhìn, "Hàn Dật đã xảy ra chuyện gì mà chưa tỉnh lại vậy ạ?"
Mẹ Hàn do dự một chút rồi nói, "Mấy ngày trước Hàn Dật bị tai nạn xe cộ, mặc dù đã được cứu ra, nhưng lại thành... người thực vật, hiện tại còn nằm ở trên giường." Trong lời nói có chút nghẹn ngào, vành mắt cũng bắt đầu phiếm hồng.
Khâu Hạ bị tin tức này làm cho chấn động đến mức trong lòng xuất hiện khoảng trống lớn, thật lâu sau mới tìm lại được giọng nói của mình, "Người thực vật... một người xuất sắc như Hàn Dật sao có thể, rõ ràng là......”
“Con có thể đi xem cậu ấy một chút được không?” Khâu Hạ vẫn là không thể tin được, cậu muốn chính mặt mình nhìn thấy Hàn Dật.
Mẹ Hàn dẫn Khâu Hạ đến phòng của Hàn Dật, nơi giờ đã được chuyển thành phòng bệnh chuyên nghiệp. Về phần Hàn Dật, anh nằm yên lặng trên giường, toàn bộ cơ thể đều gắn nối với các thiết bị xác nhận dấu hiệu khác nhau.
Đây là lần đầu tiên Khâu Hạ thấy Hàn Dật ít nói như vậy, ngày thường ở trên lớp, cho dù có ngủ thì cậu cũng không thể không gây ra một tiếng động nhỏ. Nhưng bây giờ anh chỉ lặng lẽ nhắm mắt nằm trên giường. Trông anh ít vênh váo hung hăng hơn một chút, nhìn anh ôn hòa trầm lặng đến mức không giống Hàn Dật chút nào.
Có thứ gì đó trên mặt cậu, đó là nước mắt. Hóa ra nước mắt tự lúc nào đã giàn giụa trên khóe mắt, lặng lẽ rơi từng giọt lăn dài trên má.