Nam Sinh Táo Bạo
Chương 7
⬅ Trước Tiếp ➡

hoa.
Vào thời điểm này, trên đường mọi người đang tấp nập đi lại.
Các cửa hàng vẫn chưa đóng cửa, nhưng xa hoa trụy lạc như đẩy lùi bóng đêm dày đặc.
Lòng cậu cũng mơ hồ không rõ.
Hôm nay là ngày đầu tiên cậu đến B1 làm, ngang qua một số phóng khác, cậu nhìn thấy đủ mọi cảnh sắc bên trong.
Có phụ nữ trung niên đang ôm nam tiếp viên cười cười nói nói.
Có nam tiếp viên bị ép uống say mèm bất tỉnh nhân sự, có kẻ phải vào WC nôn thốc nôn tháo.
Có bốn năm phụ nữ ngồi trên ghế cao, sai khiến hai người đàn ông làm những động tác hạ lưụ Nhưng để kiếm được chi phí thuốc men, Hoắc Không Hiệp đã hạ quyết tâm đáp ứng mọi yêu cầu của khách, gặp phải loại người gì, tình huống gì, cậu cũng sẽ làm hài lòng tất cả.
Dù sao cũng là hy vọng duy nhất của ba cậu rồi.
Nhưng cậu thật may mắn, gặp Diêu Dao.
Cô không làm cậu xấu hổ, ngược lại, cô để cậu trải nghiệm sự vui vẻ ở nơi này.
Khi cậu vẫn còn đang nghĩ ngợi, chiếc xe đã vào một tiểu khụ Cậu biết nơi này.
Đó là một khu vực nổi tiếng dành cho những người giàu có trong thành phố.
Đây là nơi cậu làm gia sư.
Nhưng tài xế vẫn chưa dừng lại, chiếc xe chuyển hướng.
Cảnh sắc nơi này thật tao nhã.
Cuối cùng, chiếc xe dừng lại trước tòa nhà cao nhất ở trung tâm.
Diêu Dao tỉnh, cầm túi ngồi thẳng dậy "Làm phiền rồi anh Lưu, muộn thế này còn phải nhờ anh đến đón tôi.
Sáng ngày mai không cần tới đón, cuối tuần này tôi nghỉ." Tiểu Lưu ra khỏi xe, mở cửa cho cô "Cảm ơn Diêu tổng, cô cứ nghỉ ngơi đi." Diêu Dao khẽ gật đầu, xoay người lấy thẻ vào cửa ra khỏi túi, đi vào trong.
Suốt cả quãng đường, Hoắc Không Hiệp đi theo Diêu Dao vào thang máy, nhìn cô ấn tầng 36.
"Chị họ Diêụ" Hoắc Không Hiệp nhìn chằm chằm vào dấu đỏ trên tấm lưng trần bị quần áo chèn khi ngủ của cô.
Lúc này Diêu Dao mới nhớ ra, cô chưa nói với cậu tên của mình.
“Tôi tên là Diêu Dao, họ Diêu ghép từ Nữ Triệu, tên Dao trong từ Dao Viễn." Nghĩ nghĩ một chút, cô lại thêm một câu “Tôi không bao giờ giới thiệu tên của mình với trai bao." Mặc dù Hoắc Không Hiệp đã chuẩn bị tâm lý để trở thành trai bao, cậu cũng chưa bao giờ bị gọi trực tiếp như vậy.
Cậu có chút xấu hổ, nhưng cũng biết Diêu Dao không có ý đó.
Cô chỉ muốn nói với cậu rằng cậu khác với bọn họ.
Thật khác biệt.
Nếu không trong mắt cô, cậu vốn chỉ là một nam tiếp viên.
Diêu Dao biết cậu xấu hổ vì câu nói này, nhưng cô đang tự nhắc nhở mình rằng cô không thể vượt qua ranh giới kia.
Tiếng gót giày va chạm với sàn đá cẩm thạch.
Diêu Dao đặt ngón tay lên khóa, bước vào cửa, cởi giày và đặt chúng vào tủ giày rồi nói với Hoắc Không Hiệp “Tôi lên lầu tắm rửa.
Cậu tắm rửa ở phòng tắm tầng một đi." Nói xong, cô xỏ chân vào dép lê, đi lên lầụ Hoắc Không Hiệp cởi giày, mang dép lê rồi đi vào, quan sát một lượt nhà cô.
Nhà của Diêu Dao rất rộng và tinh tế.
Không phải là kiểu trang trí sang trọng, mà là một kiểu trang trí lạnh lùng và mơ hồ.
Đúng vậy, chính là cảm giác này.
Nhìn về bên trái là phòng ăn, bên trong là một nhà bếp kiểu phương Tây và một nhà bếp kiểu Trung Quốc.
Trên tường xi măng là một bình hoa bằng gỗ hồ đào, bên trong


⬅ Trước Tiếp ➡