“Tinh Không vừa mới ngất xỉu, lần này tôi thấy hình như cô ấy không bị sốt. Bây giờ cậu qua đây xem thử đi.”
Lệ Mặc Bắc nhíu mày nghe tiếng phim sống ở đầu dây bên kia, còn nghe rõ thấy mấy câu Phong Vĩnh Minh nói bảo bối xiết chồng chặt quá, rồi thì âm hộ lẳng lơ thật, anh ta chỉ hận không thể cắt ngang chuyện của bọn họ, nhưng lại đành kiên nhẫn chờ đợi vì An Tinh Không. Chẳng hiểu sao nghe giọng cô gái kia còn khá giống Lâm Lang, anh ta không nhịn được hỏi “Không phải cậu cũng tìm thế thân đấy chứ?”
Thế thân? Người tôi đang chơi là hàng thật giá thật đấy Đâu có giống Lệ Mặc Bắc cậu, hạ mình tìm mấy thứ đồ dỏm.
Phong Vĩnh Minh cố ý va chạm vào điểm G của cô, khiến cô phải cong mông lên, lắp bắp nói không nên lời, chỉ có thể phát ra những âm thanh từ tận bản năng. Để Lệ Mặc Bắc nghe thêm một lúc, anh mới thoả mãn trả lời “Lát nữa tôi đến ngay.”
Dứt lời, anh liền cúp đïện thoại, vùi đầu đụ cô thật ma͙nh bạo, còn cúi đầu nói bên tai cô “Lâm Lang, bạn trai cũ của em mới gọi đến, nghe thấy tiếng em rên ɾỉ vì bị anh đụ đấy.”
Cô vẫn chưa mấy tỉnh táo, nghe thế chỉ mở to mắt, ngơ ngác nhìn anh “A… Ưm…. Ha… Lệ… Lệ Mặc Bắc?”
Phong Vĩnh Minh thưởng cho cô một nụ hôn sâu, nhìn cô đã bị mình đụ đến mơ màng “Đúng vậy, cậu ta hỏi có phải anh đang chơi phụ nữ không? Anh nói anh đang đụ vào âm đoạ của bảo bối Lâm Lang, âm hộ dâm đãng của bảo bối xiết dương vật của chồng chặt quá…”
“Không… A… Ư… Ưm… A…” Da mặt Lâm Lang mỏng nên nghe anh nói mấy lời dâm du͙c liền không dám nhìn anh.
“Hửm? Chồng đụ em sướng hay Lệ Mặc Bắc chơi em sướng?”
“Ưm… A… Lệ Mặc Bắc chưa từng động vào em… Ưm… A… chưa từng động…” Lúc đó bọn họ cùng lắm cũng mới chỉ nắm tay. Lệ Mặc Bắc rấtga lăng, không bao giờ ép cô làm chuyện cô không muốn.
“Ưm… Là anh… là Phong… Phong Vĩnh Minh phá thân em… ưm… aaaaa…”
Nghe thấy thế, tɾong lòng anh liền thoải mái. Anh liền giữ eo cô thật chặt, hung ác đụ cô thêm mấy chục cái, hai người cùng cao trào, anh xuấttinh vào sâu bên tɾong cô. Sau khi xong việc, mông và cả chăn nệm dưới người Lâm Lang đều ướt đẫm. Anh ôm cô, bế cô sang phòng ngủ chính nằm, ngồi bên cạn♄ chờ cô ngủ lại rồi mới tự thu dọn cho mình, chuẩn bị đến nhà họ Lệ.
Sau khi gọi người lái xe đến biệt thự nhà họ Lệ, anh đi thẳng vào tìm An Tinh Không. Quả nhiên người đẹp yếu ớt kia lại ngất. Nhưng hiện giờ anh đã có được ánh trăng sáng nên chẳng hề có chút cảm giác gì với cơ thể trần ͙truồng của An Tinh Không.
Anh lấy nhiệt kế ra đo, không thấy sốt. Anh dịch ống nghe xem thử, tim cũng không có vấn đề. Phong Vĩnh Minh vừa rút máu để đo nồng độ máu thì An Tinh Không đã chậm rãi mở mắt. Cô ta nắm góc áo, hé đôi môi nhợt nhạt ra nói “Bác sĩ Phong, hình như tôi… có thai rồi.”