⬅ Trước Tiếp ➡
Miệng được liếʍ khiến cho cậu thoải mái, dươиɠ ѵậŧ được xoa nắn cũng cảm nhận được kɧoáı ©ảʍ, cả mông cũng…
Mông?
Khi cậu nhận ra có điều gì đó không ổn thì não cậu đang trống rỗng vì thiếu không khí, cơ thể cậu hoàn toàn mềm nhũn nằm trên giường, Bá Ngọc Kha đỏ mặt tựa như một nàng tiên cá thiếu khí, há miệng to để hít lấy không khí, không có bất kì năng lực phản kháng nào. Người đàn ông đứng dậy, nhìn trạch nam đang xụi lơ.
Cậu trạch nam nhỏ thường đeo cặp kính cận, để lộ đôi mắt be bé, tóc cũng không được chăm sóc, gần như che đi một nửa khuôn mặt, thoạt nhìn cậu rất chán đời lại lôi thôi, khiến cho người khác không muốn lại gần. Nhưng sau khi tháo kính ra, đôi mắt hình quả hạnh kia vô cùng bắt mắt, nhất là lúc này, hốc mắt ướt đẫm nước, hai mắt hơi nheo lại vì nhìn không rõ, chiếc mũi nhỏ nhăn lại, khuôn mặt mê man lộ vẻ bối rối.
Rất đáng yêu.
Muốn làm.
Tấn Hồng Ngọc - người chỉ đang tìm người để giải quyết ham muốn tìиɧ ɖu͙© của mình, nhưng trong lòng lại có suy nghĩ khác.
Người đàn ông nhìn xuống, từ cánh tay gầy guộc của cậu trạch nam bị trói sau lưng, đến cặp mông nhô cao của cậu. Ở nhà lâu ngày không vận động, trên người Bá Ngọc Kha không có cơ bắp, toàn là thịt mềm, hai quả mông căng mọng hồng hào gợi cảm khiến người đàn ông nhất thời muốn đánh cho vài cái, nhìn hai bờ mông căng tròn quyến rũ này bị đánh sưng tấy, đỏ ửng dưới ánh đèn .
Dù sao đây cũng là lần đầu tiên của trạch nam, Tấn Hồng Ngọc không muốn quá thô bạo, hơi tiếc nuối mà quay mặt đi, nhìn vào hậu huyệt bị hai ngón tay banh ra. Hậu huyệt non nớt rất chặt, với kỹ năng khuếch trương, qua một hồi khó khăn lắm mới ngậm được hai ngón tay.
Người đàn ông thở hồng hộc, cái lỗ này quá chặt, hai ngón tay đều bị siết chặt, không cách nào cắm sâu thêm. Cái này lát nữa sẽ ngậm lấy nam căn của anh sẽ thoải mái đến nào chứ.
"Anh, anh đang làm cái gì ưm a…— cái quái gì thế?! Anh đang ấn vào đâu đấy ha a…—"
Tình trạng thiếu không khí của Bá Ngọc Kha đã biến mất, cậu gần như hồi phục, cảm nhận được có cái gì đó đang chọc vào mông. Cậu nhìn chằm chằm, cố gắng thoát khỏi tình huống nguy hiểm như hiện tại, nhưng tay người đàn ông lại quá nhanh nhẹn, anh mò mẫm trong thành ruột, không biết ngón tay cọ vào đâu lại có thể khiến cho eo trạch nam dựng thẳng, cả cơ thể hoảng sợ.
Vẻ mặt Tấn Hồng Ngọc hiện lên vẻ vui mừng, nói nhỏ bên tai trạch nam: "Đây là tuyến tiền liệt của cậu."
Bá Ngọc Kha trợn tròn mắt: "Cái gì chứ ưm ha…ha…—"
Khóe miệng người đàn ông lại nở một nụ cười tàn nhẫn, sau khi rút một ngón tay ra, ngón giữa dày và dài hơn có thể thuận lợi khuấy động hậu huyệt, sau khi chạm vào vách thịt mềm mại, anh nhẹ nhàng ấn vào, quả nhiên là nghe được tiếng rêи ɾỉ ngọt ngào tràn ra từ cổ họng của cậu trạch nam. Hô hấp người đàn ông trở nên nặng nề hơn, dùng thêm một ngón tay mạnh mẽ chen vào, hai ngón tay đan vào nhau cọ xát với thành ruột trơn ướt, lần nữa chạm vào tuyến tiền liệt của trạch nam.
Tuyến tiền liệt sau nhiều lần bị kí©ɧ ŧɧí©ɧ, bộ ρᏂậи 🅢iиɧ ɖụ© được người đàn ông an ủi mãnh liệt hơn, kɧoáı ©ảʍ so với lúc thủ da^ʍ còn nhiều hơn, cơ thể Bá Ngọc Kha theo bản năng đuổi theo kí©ɧ ŧɧí©ɧ nhưng lý trí của cậu lại muốn trốn khỏi sự kí©ɧ ŧɧí©ɧ đáng sợ như dòng lũ xiết. Cậu nức nở, muốn phản kháng lại, eo anh vật lộn vặn vẹo, đùi trong cọ xát với phần cương cứng ở giữa hai chân Tấn Hồng Ngọc.
"Đây là cái gì vậy ưm…Không, không được, đừng xoa nữa, không được, không ưm a…Ha…—"
Người đàn ông bị cậu cọ đến mức cả cơ thể phát hỏa, trên trán toát ra những giọt mồ hôi li ti, tốc độ lẫn tần suất ra vào hậu huyệt nhanh hơn trước, điên cuồng chà xát vào tuyến tiền liệt của trạch nam.
Mắt của Bá Ngọc Kha chảy nước mắt sinh lí, đầu cọ vào giường, lắc đầu kháng cự, nhưng cơ thể của cậu dần khuất phục trước du͙© vọиɠ, eo của cậu dần đẩy về sau, theo nhịp đâm vào của người đàn ông cùng với dươиɠ ѵậŧ nhỏ của cậu, cặp mông mềm mại và hậu huyệt đều rơi vào tay Tấn Hồng Ngọc.
⬅ Trước Tiếp ➡