“Anh còn bảo là mình không muốn sao?”
Anh em hai người họ liếc nhìn nhau, hai người bắt đầu hành động, bế trạch nam vốn bị bọn họ kẹp chặt đến ghế sofa, sau đó một trái một phải quỳ trước mặt trạch nam, tay thì xé toạch áo sơ mi của Bá Ngọc Kha.
Họ thấy núʍ ѵú đỏ ửng lộ ra trên bờ ngực trắng nõn, có lẽ là vì Bá Ngọc Kha quá ít khi vận động, hình như nó còn đang sưng lên. Trông giống như đôi môi nhỏ nhắn đang bĩu ra đòi hôn, bộ ngực mềm mại bị người anh Xuân Khang xoa nắn đến mức dựng đứng, giống như ngực của người thiếu nữ, đầy hấp dẫn.
Yết hầu của hai người đàn ông chuyển động cùng lúc, hơi cúi đầu muốn ngậm lấy đầṳ ѵú của trạch nam.
Kɧoáı ©ảʍ đầy xấu hổ cùng với sự say sưa nhất thời biến mất, trạch nam nhanh chóng hoàn hồn, nhìn hai tên đàn ông trước mắt đang chăm chăm vào ngực của mình, ngay lập tức cậu lấy áo che lại, muốn chạy trốn khỏi đây. Tuy nhiên bởi vì tình hình dịch bệnh nên thành phố bị phong toả, cậu không thể chạy khỏi biệt thự này được, trở lại phòng ngủ cũng vô dụng vì chìa khoá dự phòng ở trong tay đám người này. Nhưng cậu vẫn cảm thấy nếu còn ở yên đây thì sẽ bị hai người này ăn tươi nuốt sống, không chừa một mảnh.
Bản năng của kẻ bị săn thúc giục cậu mau chạy đi.
“Chạy cái gì?”
“Mau ngồi xuống!”
Cậu vừa mới đứng dậy đã bị hai tay, một trái một phải nắm chặt, một lực rất mạnh kéo cậu trở lại vị trí cũ, chiếc áo trên người lại bị giở ra, đầṳ ѵú lại lộ ra ngoài lần nữa, thậm chí vì động tác lôi kéo mà núʍ ѵú cương cứng đỏ ửng run lên, suýt chút nữa làm bỏng mắt cặp song sinh.
“Không được, đang có người nhìn, không…ưm…A…A-“
Người đàn ông không có ý định giải thích, hắn cúi đầu ngắm nhìn đầṳ ѵú trước mặt rồi sau đó ngậm lấy, người em Bách Lý Xuân Kiện cũng trở nên tức giận vì hành động trốn chạy vừa rồi của Bá Ngọc Kha, không kiêng dè cắn mạnh lên đầu ti cậu, còn dùng răng nhọn cạ lên mấy lần.
Cổ tay cậu bị hai người đè lêи đỉиɦ đầu, hai chân cũng bị giữ chặt lại, trạch nam mím môi run rẩy, không dám cúi đầu nhìn xuống hai người đàn ông nhưng giác quan lại cảm nhận rất rõ. Tiếng hai người mυ"ŧ đầṳ ѵú phát ra vô cùng rõ ràng, cảm nhận được từng đợt kɧoáı ©ảʍ, dù thật nhỏ nhưng liên tục đi từ ngực đến toàn thân, cậu vừa ngượng ngùng vừa tức giận nhưng dù cách nào thì cũng vô ích, chỉ có thể lặp đi lặp lại câu nói sẽ bị nhìn thấy, không nên làm ở đây, cậu không nên bị kìm kẹp như thế này.
Đáp lại cậu, hai người bọn họ mυ"ŧ núʍ ѵú mãnh liệt hơn.
Đầu ti cực kì nhạy cảm không chịu được kiểu đối xử như vậy, khi bị đầu lưỡi hung hăng liếʍ láp sẽ sinh ra một loại cảm giác mãnh liệt. Cặp song sinh còn ác độc hơn khi vừa bú vừa ngậm lấy hoàn toàn núʍ ѵú, gần như khiến cho Bá Ngọc Kha phát điên với tần suất và lực mυ"ŧ khác nhau.
“Không- Đừng như vậy mà…A…ha…a…-“
Cậu không thể kìm chế được tiếng rêи ɾỉ phát ra, sự kí©ɧ ŧɧí©ɧ đến quá nhanh trong nhiều lần đã thổi bay lí trí của trạch nam, khiến cơ thể đang xụi lơ bỗng nhiên giật lên, eo cong lên, cậu cảm nhận được hậu huyệt ban nãy đến giờ chưa ai chạm vào đột nhiên mềm nhũn, có thứ gì đó nóng hổi, nhớp nháp đang chảy ra!
Cái gì vậy?
Ngày hôm kia khi làʍ t̠ìиɦ với Tấn Hồng Ngọc, dường như anh ta cũng bảo rằng có thứ gì đó chảy ra từ mông của cậu, còn bảo cậu là một con đĩ dâʍ đãиɠ sinh ra chỉ để bị chơi. Tuy rằng trạch nam bị anh ta cᏂị©Ꮒ đến mơ mơ màng màng nhưng vẫn nhớ rõ rằng Tấn Hồng Ngọc có dùng chất bôi trơn, chỉ cho rằng não anh ta bị tϊиɧ ŧяùиɠ làm úng rồi nên mới nói bậy nói bạ mà thôi. Nhưng bây giờ, ngay giờ phút này, mông của cậu thực sự chảy ra cái gì đó!