"Mộ Ảnh, ngươi tự mình điều tra tình hình gần đây của Tống Tuy Dương, đừng buông tha bất kỳ một chi tiết nhỏ nào, trẫm không hi vọng nhìn thấy dù chỉ một chút sơ sót." Giờ phút này bệ hạ Yến Triệu đang nằm trên long sàn ở điện Tất Khanh, tầng tầng lớp lớp rèm lụa ngăn cách cảnh tuyệt sắc bên trong, âm thanh của quân vương lộ ra chút phong tình gợi cảm liêu nhân.
"Dạ, bệ hạ." Mộ Ảnh nói xong im ắng rời khỏi tẩm cung, hắn tựa như một vệt bóng đen, yên lặng ấn nấp trong góc tối âm u nhất, tới vô ảnh đi vô tung, chỉ nghe mật lệnh của một mình bệ hạ. Gia tộc Mộ Ảnh đời đời kiếp kiếp đều phục vụ quân vương, dựa theo truyền thống Mộ gia, trưởng lão của họ sẽ tiến hành huấn luyện các đệ tử Mộ gia, từ đó chọn ra một người xuất sắc nhất, trở thành ám hầu của đế vương Yến Triệu, hắn cần phải tuyệt đối trung thành.
Khổng Lão thừa tướng tiến cử Tống Tuy Dương trấn giữ biên cương Tắc Bắc, Triệu Từ Chi không phản đối chuyện này, một mặt y làm sao cũng phải bán thể diện cho lão già kia, mà mặt khác từ khi Mạc Kiêu Hiệp phản quốc, vị trí ở biên cương vẫn luôn để trống; Tống Tuy Dương từng là tử trung của Mạc Kiêu Hiệp, đương nhiên năng lực sẽ không thể kém được.
Triệu Từ Chi chờ ám vệ rời đi mới tức giận đập một cái lên long sàng xa hoa êm ái. Y nằm nằm, chiếc lưng sứ trắng phủ đầy dấu vết tím xanh ái muội, khe mông cong vểnh thì còn chi chít vết đỏ hơn, cúc hoa cũng sưng tấy bỏng rát, cặp chân thon dài hoàn mỹ đến bây giờ còn không khép lại được.
Tên ngốc lần đầu mây mưa, căn bản không biết tiết chế như thế nào, hắn làm đến tận hừng đông mới ôm tiểu mỹ nhân ngủ. Bệ hạ là bị đau mà tỉnh, sau khi tỉnh lại, tất cả ý thức và ký ức đều nối đuôi nhau tái hiện, vừa thẹn vừa hận, mặt mày hoang mang, lập tức cho người nhốt tên ngốc vào l*иg giam, hung hăng giáo huấn một trận, đồng thời quyết định thời gian tới sẽ không gặp mặt kẻ đã xâm phạm thân thể mình nữa.
Bệ hạ tĩnh dưỡng mấy ngày, cảm giác đau đớn nơi ấy mới hoàn toàn khỏi. Triệu Từ Chi quả thực không tới gặp tên ngốc nữa, ngoại trừ phẫn hận chưa tiêu trong lòng, y còn bị quốc sự quấn thân. Sắp tới nước Mạnh Chiêu phái sứ giả đến yết kiến Yến Triệu, y không ngờ vương tử Mạnh Chiêu cũng đi theo đến đây. Triệu Từ Chi dự định tổ chức tiệc tiếp đón sứ giả Mạnh Chiêu, đồng thời cũng phỏng đoán mục đích đến Yến Triệu lần này của họ.
Mấy ngày sau, sứ giả và hoàng tử Mạnh Chiêu tới hoàng đô đúng hẹn. Cung điện vô cùng náo nhiệt, ca vũ thăng bình; sứ giả Mạnh Chiêu dâng lên vô số kỳ trân dị bảo, thậm chí còn mang đến đệ nhất mỹ nhân Mạnh Chiêu, chỉ là bọn họ không ngờ quân vương Yến Triệu ấy thế mà lại yêu nhan nhược ngọc, khuôn mặt tuyệt trần chẳng thua kém gì mỹ nhân của bọn họ.
Đôi mắt phượng của Triệu Từ Chi khẽ híp lại, khóe môi đỏ hồng cong lên một độ cong khó lường: "Trẫm cảm tạ đại vương tử Phong Đình Đan Bố Nhĩ hiến mỹ nhân, tư sắc này thế gian khó tìm, đúng lúc hoàng đệ trẫm đã đến tuổi nên kết hôn, trẫm sẽ ban mỹ nhân này cho hoàng đệ."
Đồng tử màu lam của đại vương tử Mạnh Chiêu trầm trầm, khóe môi mỏng vẽ ra một nụ cười khó lường, hắn vái chào thi lễ với Triệu Từ Chi đang ngồi trên cao, giọng nói hùng hậu thâm trầm vang lên: "Tạ bệ hạ nể mặt tiếp nạp lễ vật Mạnh Chiêu dâng tặng, ta có thể hỏi bệ hạ muốn ban thưởng Viện Cơ cho vị hoàng thất tôn quý nào không?" Thân phận Viện Cơ ở Mạnh Chiêu cũng không thấp, bình thường chỉ có nữ tử hoàng cung quý tộc mới có tư cách nhận được xưng hào Viện Cơ.
"Là hoàng đệ duy nhất của trẫm, Triệu Trọng Hoan." Triệu Trọng Hoan là hoàng đệ duy nhất của Triệu Từ Chi, một vương gia gần như bị người lãng quên.
"Không biết Triệu vương gia có đang góp mặt trong bữa tiệc này hay không?" Ánh mắt Phong Đình lia một vòng như chim ưng sắc bén.
Bệ hạ Yến Triệu trầm ngâm một phen, giọng nói nhiễm lên cảm xúc không vui: "Trước giờ hoàng đệ của trẫm thích thanh tĩnh, hôm nay y cũng không ở đây. Sao vậy, đại vương tử Phong Đình còn sợ trẫm lừa gạt Mạnh Chiêu hay sao?" Đôi mắt hẹp dài phong tình nhướng lên, quyền uy bất mãn thể hiện hết sức rõ ràng trong mắt.
Phong Đình thức thời không tiếp tục khiêu chiến sự nhẫn nại của quân vương Yến Triệu, lần nữa cung kính hành lễ, đáp: "Xin bệ hạ thứ lỗi, ta tuyệt không có ý đó, chỉ muốn biết là vị vương gia nào để sau này tiếp kiến trước thì tốt hơn."
Dạ tiệc tiếp tục, Triệu Từ Chi không thể tránh khỏi uống không ít rượu, men rượu nhuộm đỏ hai má y, ngũ quan xinh đẹp càng tăng thêm một chút mị cốt phong tình.
"Trẫm không dư thừa tửu lực, vương tử Mạnh Chiêu hãy cùng uống với đại thần Yến Triệu."
"Cung tiễn bệ hạ." Tất cả các đại thần trong bữa tiệc quỳ xuống hành lễ, chờ bệ hạ rời khỏi, bọn họ mới đứng dậy, tiệc tối lại sinh động lần nữa.
Triệu Từ Chi cũng không uống quá say, gió đêm thổi cũng thổi bay chút chếnh choáng cuối cùng của y. Phía sau y là một đoàn người hầu thị vệ cùng hộ tống, Tô Quế Nhân cũng đi theo sau hắn. Rời xa tiệc tối sênh ca, lúc này lại nhàn đến có chút tịch mịch, Triệu Từ Chi khàn khàn hô một tiếng: "Dừng lại."
Tô Quế Nhân tiếp nhận ý chỉ đế vương, hướng ra sau cất cao ngữ điệu: "Dừng lại." Sau đó tiến đến trước mặt bệ hạ, cung kính hỏi: "Bệ hạ, bệ hạ có gì phân phó."
Y liếc đối phương một cái, ánh mắt có chút tan rã thất thần, rốt cuộc thì vẫn bị rượu mạnh ảnh hưởng: "Tô Quế Nhân, ngươi cùng bọn họ chờ bên này, trẫm muốn dạo chơi một mình ở Mộng Lưu Viên."
"Bệ hạ không được... Để nô tài đi theo người đi, vạn nhất xảy ra nguy hiểm..."
Tô Quế Nhân còn chưa nói hết, âm thanh lạnh lùng đã cắt ngang: "Tô Quế Nhân." Một tiếng la này của Bệ hạ chứa đầy bất mãn, y không có nhiều kiên nhẫn để dùng nó dạy dỗ nô tài như vậy.
Hai đầu gối Tô Quế Nhân nhũn ra, quỳ rạp xuống đất, dập đầu: "Bệ hạ bớt giận, nô tài không dám, nô tài không dám..." Nói xong hắn còn tự thưởng cho bản thân mấy bạt tay.
"Nhớ kỹ chức trách của ngươi, nếu có lần sau, trẫm cũng không rõ ngươi còn có thể quỳ gối ở nơi này hay không."
Trọng binh gác bên ngoài Mộng Lưu Viên, tay Triệu Từ Chi cầm lấy đèn, một thân một mình tiến vào bên trong. Hoàng cung Yến Triệu đến buổi tối sẽ cấm tỳ nữ nô tài tùy tiện đi lại cho nên Mộng Lưu Viên lớn như vậy nhưng vẫn chìm trong im ắng, chỉ có hương hoa xông vào mũi cùng vầng trăng sáng vằng vặc.
Triệu Từ Chi còn chưa đi bao xa thì bị ai đó ôm chầm đột ngột, không đợi y kịp phản ứng, đã bị kẻ cường tráng sau lưng kéo vào chỗ sâu hơn.
L*иg ngực của kẻ giam cầm y nóng hừng hực, phập phồng kịch liệt, hơi thở dốc nặng nề của gã liên tục vang lên bên tai y. Hai mắt Triệu Từ Chi khẽ run, ngăn không được mà giãy giụa, trong lòng dấy lên nỗi hoảng sợ không lời.
"Ngươi là ai, buông trẫm ra!" Đáp lại Triệu Từ Chi chỉ có tiếng thở dốc càng thêm thâm trầm.
Y còn định tiếp tục mở miệng, một đôi môi cực nóng phong bế tất cả âm thanh của y, cắn xé bờ môi y như điên, bởi vì dùng sức quá mạnh, hàm răng đối phương còn va vào bờ môi non hồng của Triệu Từ Chi, khiến bệ hạ đau đến rêи ɾỉ ra. Kẻ giam cầm y không quan tâm, cái lưỡi thẳng tiến, cạy mở hàm răng, đầu lưỡi thô ráp mạnh bạo liếʍ láp vách thịt trong miệng, quấn lấy chiếc lưỡi non mịn của y mà bú ʍúŧ không nhả.
Triệu Từ Chi cảm thấy kẻ đè mình quen thuộc bất ngờ, giống như là... Ngốc Tử, nhưng không phải Ngốc Tử đang bị giam trong l*иg giam sao?
"Ta... rất nhớ ngươi..." Giọng nói từ tính cực trầm vang lên, mang theo đầy ủy khuất.
Triệu Từ Chi mở to hai mắt, còn kinh ngạc hơn cả trước đó: "Ngốc Tử!?"
Tên ngốc giống như một con chó vùi đầu vào cổ y, không ngừng chà xát, dụi qua dụi lại, bên trong ngữ khí ủy khuất của hắn nhiễm lên oán giận và bạo tàn không dễ phát giác: "Tiểu mỹ nhân, ngươi, tại sao ngươi không đến thăm ta! Tại sao!?" Hắn tức giận, nói xong lập tức dùng hàm răng sắc nhọn cắn một phát lên xương hồ điệp* của Triệu Từ Chi, tên ngốc không thật sự dùng sức, cắn xong còn dùng đầu lưỡi thô nóng liếʍ liếʍ da thịt người dưới thân.
*Xương hồ điệp:
Triệu Từ Chi bị chiếc lưỡi cực nóng của đối phương làm cho muốn bỏng, sau khi y tránh thoát thì vung tay tát hắn một cái, cắn răng nói: "Làm sao ngươi có thể trốn ra được?" Hai tầng giam cầm nghiêm ngặt chặt chẽ, rốt cuộc thì làm sao tên ngốc thoát ra được, trong lòng Triệu Từ Chi bất an.
Đôi mắt tên ngốc xẹt qua một tia hồng quang, có điều là dưới bóng đêm, Triệu Từ Chi cũng không thể bắt được. Tên ngốc vô cùng tức giận, hắn dùng chính cơ thể mình trói đối phương lại, bắt đầu dùng sức xé rách quần áo Triệu Từ Chi, miệng còn hung ác nói: "Tiểu mỹ nhân, ngươi căn bản không quan tâm ta, ta nghe bọn hắn nói ngươi có mỹ nhân khác, ngươi không cần ta nữa! Ta không cho! Ta không cho ngươi nhìn những kẻ khác!" Trí lực của Tên ngốc thì không thành thục nhưng du͙© vọиɠ chiếm hữu của hắn vẫn vô cùng mãnh liệt, hắn cảm thấy tiểu mỹ nhân là thuộc về mình, hắn tuyệt đối không cho phép người ngoài cướp đi thứ thuộc về hắn, đây cũng là lý do vì sao đêm nay hắn trốn ra.
Bệ hạ sửng sốt, ngay sau đó nhớ tới Viện Cơ mà nước Mạnh Chiêu dâng lên, nhíu mày: "Rốt cuộc làm sao ngươi ra được?" Đối với vấn đề này, y vẫn canh cánh trong lòng.
"Tiểu mỹ nhân hôn ta một cái, ta, ta sẽ nói cho ngươi biết!" Ánh mắt Tên ngốc lóe lên một tia sáng, trong bóng đêm lấp lánh rực rỡ.
Ánh mắt Triệu Từ Chi tối đi, y luôn có ảo giác tên ngốc càng ngày càng thông minh, y hạ giọng, trong giọng nói mang theo ý bức hϊếp: "Nếu ngươi không nói, lần sau ta sẽ cho người dùng xích sắt xích ngươi lại."
Lần này tên ngốc không bị hù dọa, đôi môi nhạt màu mím thật chặt, bất ngờ cố chấp nói: "Không nói, ta muốn ngươi hôn ta."
Thừa dịp tên ngốc không để ý, Triệu Từ Chi tránh thoát khỏi cái ôm của đối phương, trực tiếp xoay người vội vã rời đi, một mình y căn bản chọi không nổi sức mạnh của tên ngốc, Mộ Ảnh cũng không ở bên cạnh, y cần ra lệnh cho thị vệ canh giữ ở ngoài vườn bắt lấy tên ngốc.
Tên ngốc nhìn thấy tiểu mỹ nhân lại muốn rời khỏi hắn, hai mắt phát đỏ; mấy ngày nay tiểu mỹ nhân đều không đến gặp hắn, hắn sợ đối phương tức giận không để ý tới mình; sau đó lại nghe được thị vệ canh gác nói bệ hạ có mỹ nhân mới... Tên ngốc không nén được nỗi hoảng sợ trong lòng nữa, đả thương thị vệ trực tiếp xông ra khỏi thâm cung.
"Không cho phép đi! Tiểu mỹ nhân, ta không cho phép ngươi đi!" Tên ngốc dùng sức mạnh khủng khϊếp giam chặt Triệu Từ Chi vào lòng lần nữa, lần này hắn hành động rất nhanh, chỉ một phát đã xé toạc quần áo bệ hạ, bộ ngực nhẵn nhụi như ngọc Dương Chi bại lộ trọn vẹn ra ngoài.
Trời đêm bí mật mang theo sự lạnh lẽo se se, nửa người trên trần trụi của Triệu Từ Chi tiếp xúc với gió lạnh, hai đầṳ ѵú hồng phấn non mềm lập tức săn lại đứng thẳng lên. Lúc này tên ngốc cũng cởi sạch quần áo trên người mình, trần trùng trục không mảnh vải che thân đứng đó. Nương theo ánh sáng nhàn nhạt của chiếc đèn l*иg rơi trên mặt đất, Triệu Từ Chi nhìn thấy cự vật đã hoàn toàn cương ở nửa người dưới của đối phương đang dữ tợn chỉa thẳng vào mình. Y không tự chủ được nhớ tới mấy ngày trước, y bị tên ngốc đè dưới thân, dươиɠ ѵậŧ khủng bố hung ác chọc lủng, xỏ qua cái lỗ nhỏ phía sau y... Chỉ mới nghĩ như vậy một chút mà cúc hoa đã dấy lên cơn nhộn nhạo âm ỉ, bệ hạ tôn quý đây là nhớ rõ kɧoáı ©ảʍ bị bạo cúc đến lêи đỉиɦ!
"Đừng tới đây!" Triệu Từ Chi lạnh giọng phát lệnh, nhưng sau khi tên ngốc thấy thân thể trần trụi của y, cặp mắt hắn đã nhìn lom lom, ức chế không nổi quái vật khổng lồ dưới thân, hắn không sao quên được cảm giác cái lỗ nhỏ của tiểu mỹ nhân ngậm chặt dươиɠ ѵậŧ hắn ngày đó.
Tên ngốc áp sát tới, đôi tay bao trọn cặρ √υ" cũng không lớn của bệ hạ mà bóp, sau đó chộp lấy hai đầṳ ѵú đỏ tươi bắt đầu vân vê hành hạ chúng nó, không màng sự chống cự vô nghĩa của y, trong phương diện tìиɧ ɖu͙©, năng lực học tập của hắn rất mạnh, hắn cẩn thận nhớ lại hình ảnh hoan ái ngày đó, nhớ được từng lời nói và hành động mà Triệu Từ Chi dạy hắn.
Cái miệng thô thiển của hắn ngậm chặt đầṳ ѵú, lưỡi đánh đánh môi mấp mấp, chơi vυ" say mê, luân phiên bú ʍúŧ không ngừng, còn ngậm toàn bộ thịt vυ" vào, đầṳ ѵú đáng thương lại bành trướng trong miệng, săn cứng, hắn mυ"ŧ mạnh mỗi bên mấy chục cái dã man mới buông tha cho cặρ √υ" dâʍ đãиɠ, lúc này toàn bộ cặρ √υ" đều sáng lóng lánh, bên trên đều là nước bọt của hắn.
Sau khi bị tên ngốc chơi đùa kí©ɧ ŧɧí©ɧ, đầṳ ѵú Triệu Từ Chi tê dại rạo rực, tiếp đó, cúc hoa bên dưới cũng bắt đầu khép mở, toàn thân giống như bị châm lửa.
"Tiểu mỹ nhân ướt chưa?" Tên ngốc ghi nhớ lời Triệu Từ Chi nói, phải chờ lỗ nhỏ ướt mới có thể cắm cọc vào nụ hoa của tiểu mỹ nhân.
"A... Ngươi... Không cho phép..." Sự cự tuyệt của bệ hạ đã muộn màng, bàn tay tên ngốc đã bò lên mông y, quả đào mềm bị đối phương chà đạp thành đủ loại hình dạng.
Cơ thể hai người dán nhau sát rạt, dươиɠ ѵậŧ khủng nóng cháy dưới háng tên ngốc chỉa lên bụng Triệu Từ Chi, vừa nóng vừa cứng, phải bị dươиɠ ѵậŧ to như vậy xuyên qua, thật sự khiến người ta vừa sợ vừa hưng phấn. Mà lúc này đây, hai tay tên ngốc vạch cặp mông trắng bóc đẫy đà ra, ngón giữa chọc vào nụ hoa, xoay tròn 360 độ, thọc quấy đến động thịt hưng phấn khó nhịn, cắn chặt ngón giữa tên ngốc, co bóp mấp máy càng lợi hại, độ ẩm trong huyệt cũng càng lúc càng lớn.
"Tiểu mỹ nhân, cái lỗ nhỏ của ngươi còn chưa đủ ướt." Ngón tay tên ngốc không ngừng khuấy loạn bên trong đoá cúc của bệ hạ, nóng lòng chịu không nổi, đại dươиɠ ѵậŧ của hắn thật sự rất muốn xông vào trong cái động ngập nước mềm mại ấy.
Khu vườn Mộng Lưu này có đặt sẵn bàn đá ghế đá, còn có xích đu... Tên ngốc không nỡ đẩy ngã tiểu mỹ nhân xuống mặt đất, thế là hắn bế bệ hạ bị lột truồng lên, đôi mắt đen láy đảo tìm xung quanh, cuối cùng phát hiện một cái xích đu cột dây thừng.
"Tiểu mỹ nhân, chúng ta ngồi xích đu chơi đi!" Hứng thú của tên ngốc tăng vọt, côn ŧᏂịŧ phía dưới càng dựng thẳng tắp, cứng như sắt. Mà cái lỗ da^ʍ của bệ hạ, dưới sự đâm thọc nhiệt tình của ngón tay, nước sốt dầm dề, dâʍ ɖị©ɧ nhỏ đầy đất.