Ngày hôm sau, Đại Vũ liền xuất tỉnh đi tập huấn bên ngoài. Ta cùng với Tiểu Quân đến trạm tàu hỏa tiễn Đại Vũ.
Đại Vũ hướng ta cười xấu xa, đem ta nhanh chóng kéo đến một bên: "Ta có lưu một cái USB cho ngươi. Đến phòng của ta, ta để trong ngăn bàn thứ nhất hàng bên trái." Nói chung, đem chìa khóa đưa cho ta.
"Các ngươi đang nói cái gì quỷ ta đều không thể nghe nha, nhanh chóng lên tàu đi, Vũ ca !" Tiểu Quân xem ra cũng không biết ta và Đại Vũ phát sinh quan hệ.
"Nhớ rõ, kinh hỉ cho ngươi nha!" Đại Vũ xách hành lý lên, hướng ta đá mắt trái, xấu xa cười nói. Sau đó liền lên tàu.
Trên đường về nhà, Tiểu Quân hỏi ta cùng Đại Vũ nói cái gì, ta liền nói Đại Vũ muốn ta giúp hắn thường xuyên dọn dẹp nhà khi hắn đi tập huấn.
Thật ra ta cũng muốn đi tập huấn, bất quá địa phương ta tập huấn là ở một trường trung học ở tỉnh. Ban ngày huấn luyện cho đám học sinh trung học, buổi tối ở nhà cùng Tiểu Quân. Tiểu Quân theo lý mà nói thì thời gian này sẽ tìm tới ta vì Đại Vũ không có ở đây nhưng vẫn như trước, về đến nhà liền nằm sấp mà ngủ hoặc trò chuyện với ta, hỏi công tác gần đây thế nào rồi nói thêm mấy câu khách sáo.
Có đôi khi ta muốn tỏ vẻ muốn làm, nhưng Tiểu Quân nói đi dạy thêm buổi tối rất mệt, về đến nhà chỉ muốn ngủ.
Ta bỗng nhiên nhớ tới cái USB mà Đại Vũ nói. Ngày hôm sau tan tầm ta liền đi tới nhà Đại Vũ, kéo ngăn kéo tủ ra, quả nhiên bên trong có một cái USB. Ta ngồi trên máy tính của Đại Vũ, cắm USB vào, bên trong có rất nhiều ảnh chụp. Có hình chụp hai khúc côn ŧᏂịŧ của hai người nào đó cùng nhau cắm vào một cái mông trắng nõn.
Ta biết một côn ŧᏂịŧ là của Đại Vũ, và còn một cái kia thì rất dài, so với côn ŧᏂịŧ của Đại Vũ nhỉnh hơn một chút, cả hai căn cùng nhau cắm vòng trong cái mông trắng nõn ấy.
Ta có chút hưng phấn, tiếp tục kéo xuống thì nhìn thấy một cái miệng đang ngậm hai căn côn ŧᏂịŧ. Phóng to lên mới biết đó là Tiểu Quân. Đồ đê tiện! Quả như ngoài trừ Đại Vũ còn bị một nam nhân khác chơi qua.
Cuối cùng ta thấy có một đoạn ghi hình, liền nhấp chuột vào đó.
"A... Ngươi tiểu tử này, vẫn còn học cao trung, sao lại có thể chơi nhiều tư thế như vậy a?" Đây là tiếng của Tiểu Quân.
Cao trung? Chẳng lẽ là học sinh mà hắn dạy thêm? Như thế nào có quan hệ cùng với Đại Vũ?
"Lão tử tuy rằng học cao trung, thế nhưng ngươi nhìn xem dươиɠ ѵậŧ của lão tử giống cao trung sao?" Trong máy tính là hình ảnh tiểu tử xấu xa học cấp đang cọ xát trên cái mông trắng bóc của Tiểu Quân. Tên tiểu tử này tuy rằng nói học cấp ba nhưng nhìn thể trạng mà nói, thật là dáng người rất rắn chắc. Cơ thể không ngăm đen như Đại Vũ nhưng đen hơn Tiểu Quân, chân cũng có rất nhiều lông, cũng là mang vớ thể thao.
"A... A Kiện ngoan, cầu ngươi a! Ta phải về nhà, Hoành đợi a." Tiểu Quân nhếch mông lên, đem hai bên mông tách ra, giống như hận không thể đem luôn cả cúc hoa mà tách mở. Xem đến đây, côn ŧᏂịŧ của ta không tự chủ được mà cứng lên.
"Đồ đê tiện! Lão công của ngươi trở về thì có quan hệ gì đến lão tử không?" Tiểu tử tên là A Kiện này tiếp tục trêu đùa Tiểu Quân.
"A... Tên tiểu tử bại hoại này, mau dùng côn ŧᏂịŧ trẻ trung của ngươi thao lỗ hậu của ta." Tiểu Quân dâʍ đãиɠ kêu lên.
"Ha ha, đồ đê tiện! Bảo ta cái gì?" A Kiện tiếp tục không bỏ qua.
"Ca ca! Thao... Thao ta a! Cầu ca ca thao ta!" Tiểu Quân đã dâʍ đãиɠ cực độ, nức nở mà năn nỉ một nam nhân còn nhỏ tuổi hơn hắn thao hắn.
"Gọi ba ba! Đồ đê tiện!" A Kiện không chút thương tiếc nào quát Tiểu Quân. Cư nhiên muốn Tiểu Quân gọi hắn là ba ba...
"Ba ba! Ba ba! Ta là nhi tử ngoan của ba ba. Cầu ba ba hung hăng thao lỗ hậu dơ bẩn của nhi tử." Màn hình đổi đến lỗ hậu của Tiểu Quân, cặp mông trắng nõn bị đánh còn in lên bệt đỏ hình năm dấu tay còn chưa biến mất mà khát cầu A Kiện thao lộng.
"Nhi tử ngoan! Ba ba bây giờ không hứng thú chơi ngươi. Ngươi bây giờ còn không đủ dâʍ đãиɠ. Ba ba cảm thấy nhi tử một tiếng cũng không nghe
lời. Ba ba hiện tại không vui, ba ba muốn đi vệ sinh." A Kiện chuẩn bị đứng dậy, cố ý kɧıêυ ҡɧí©ɧ nô tính của Tiểu Quân.
Tiểu Quân đột nhiên nóng nảy, vội vàng quay đầu, dùng đầu lưỡi liếʍ chân của A Kiện, ngay cả kẽ hở đầu ngón chân cũng đều liếʍ đến.
"Ba ba! Ta là chó hoang cho ba ba phát tiết. Ba ba không cần tức giận, chó hoang mỗi ngày đều không ăn gì hết, về sau chỉ ăn bài tiết của ba ba."
Một tên thiếu niên mười tám tuổi liền dễ dàng làm chủ nhân của Tiểu Quân. Thật không tưởng tượng được Tiểu Quân còn có bao nhiêu tao, bao nhiêu tiện?
"Thật ngoan! Đồ đê tiện! Theo ta đi vào nhà vệ sinh, ba ba đút cho ngươi ăn". A Kiện hướng về phòng vệ sinh, Tiểu Quân bò ở phía sau, toàn thân trần như nhộng mà bò bốn chân trên mặt đất giống như là chó vậy.
Máy quay cũng đi theo. A Kiện ý bảo Tiểu Quân nằm trên mặt đất, A Kiện kéo quần bò xuống tới đầu gối, lấy tay nâng lên côn ŧᏂịŧ của chính mình...
"Há miệng ra đồ đê tiện!" Côn ŧᏂịŧ của A Kiện tuy không đen như của Đại Vũ thế nhưng so với Đại Vũ to hơn một ít, hơn nữa cũng rất thô.
Nháy mắt, một dòng nướ© ŧıểυ liền hướng Tiểu Quân mà chảy ra, rơi vào trong miệng Tiểu Quân, có một ít văng tung tóe khắp mặt của Tiểu Quân. Tiểu Quân đem miệng há rất lớn, nướ© ŧıểυ cũng thuận lợi mà chảy xuống vào trong miệng Tiểu Quân làm văng lên rất nhiều bọt bong bóng trắng.
A Kiện còn chưa tiểu xong thì nướ© ŧıểυ đã tràn đầy trong miệng Tiểu Quân, sau đó theo khóe miệng mà chảy xuống má đến sau lỗ tai chảy xuống đất.
Tiểu Quân một bên rất hưởng thụ, một bên tận lực uống hết nướ© ŧıểυ trong miệng. A Kiện còn chưa tiểu xong, lại nhìn thấy phía máy quay cũng xuất hiện một dòng nướ© ŧıểυ.
Là Đại Vũ nhịn không được mà móc ra côn ŧᏂịŧ của mình, hướng bụng cùng hạ thể của Tiểu Quân mà tiểu.
"Thật mẹ nó tao! Nếu không phải vì đang quay hình, lão tử sớm đem ngươi chơi rồi".
Bên này Tiểu Quân căn bản không để ý cho lắm, lúc này hắn chỉ cảm thấy nướ© ŧıểυ như là nước thánh, một giọt cũng không thể lãng phí, hảo hảo mà nhấm nháp phần thưởng của hai chủ nhân đã thưởng cho mình.
Bụng của Tiểu Quân cũng bắt đầu phập phồng, dươиɠ ѵậŧ phía dưới càng thêm ngẩng cao đầu. Khi A Kiện đã tiểu xong, Tiểu Quân le lưỡi ra liếʍ nướ© ŧıểυ văng ở xung quanh miệng mà nhấm nháp. Sau đó liếʍ nướ© ŧıểυ còn đọng trên mã mắt của A Kiện rồi cũng quay qua liếʍ Đại Vũ như vậy. Sau đó rất vui sướиɠ mà chờ hai chủ nhân tán thưởng.
"Thật đã! Lão tử về sau đều không dùng bồn cầu. Thật sự là con chó ngoan ngoãn!" A Kiện vui vẻ mà cười cười. Nhưng trong nháy mắt, mặt liền biến sắc: "Đồ đê tiện! Nướ© ŧıểυ dưới đất cũng không được lãng phí. Liếʍ sạch! Hôm nay ta muốn cho ngươi ăn chút đồ ăn".
Tiểu Quân tự nhiên biết đồ ăn chính là cái gì a? Hiển nhiên hắn còn chưa nếm qua, nghe thấu liền có chút chần chờ, thế nhưng vẫn là lập tức liếʍ sạch nướ© ŧıểυ ở trên mặt đất.
"Hiện tại lão tử muốn đại tiện, đợi cấp lão tử ăn." A Kiện chờ đợi mà dùng bài tiết của một tiểu tử mười tám tuổi cho Tiểu Quân tràn ngập du͙© vọиɠ mà ăn.
A Kiện liền kéo ra một dải Hoàng Kim (dịch ra hơi ghê, nên thôi để nguyên =)) ): "Đồ đê tiện! Hiện tại là lúc ngươi biểu hiện lấy lòng chủ nhân rồi nha".
Tiểu Quân có chút chần chờ, tâm tình hắn bây giờ có chút hưng phấn nhưng lại có chút kinh hoảng. A Kiện tựa hồ như thấy được điều này, trong mắt toát ra một ít thất vọng.
Tiểu Quân lập tức nóng nảy mà nhắm mắt lại, dùng đầu lưỡi hứng lấy Hoàng Kim còn tỏa hơi nóng của nam hài mười tám tuổi này cắn vào một đoạn. Ngay lập tức Tiểu Quân vùi đầu vào trong bồn cầu mà nôn mửa vì không thể tiếp nhận được cái mùi gay mũi này.
A Kiện nhìn thấy liền thất vọng biểu hiện ra trên nét mặt mà nói: "Được rồi. Về sau từ từ đi, ta sẽ khiến ngươi chậm rãi thích ứng".
Chuẩn bị kết thúc đoạn huấn luyện bạo da^ʍ Hoàng Kim này. Thế nhưng Tiểu Quân lập tức nhịn xuống, dùng miệng nuốt đoạn Hoàng Kim còn lại. Rất nhanh mà nhai ở trong miệng, hơn nữa còn dùng đầu lưỡi mà liếʍ liếʍ rồi liếʍ sạch Hoàng Kim còn dính ở trên mặt đất, nhưng vẫn là cau mày nhíu mặt.
A Kiện nhìn thấy vậy hiển nhiên rất cảm động: "Nhi tử ngoan! Quả nhiên rất nghe lời. Ba ba rất cảm động, đợi ba ba thưởng cho ngươi. Chờ ngươi thích ứng được với đồ ăn của ba ba, ngươi sẽ hiểu được tấm lòng của ba ba".
Hiển nhiên Tiểu Quân trời sinh cực kì dâʍ đãиɠ, rất nhanh có thể thích ứng mấy thứ này. Như vậy dù phương thức khiến cho tính nô của hắn kích phát có như thế nào cũng khiến hắn được thỏa mãn.
Sau đó Tiểu Quân vòng ra phía sau A Kiện, dùng đầu lưỡi tinh tế liếʍ sạch chung quanh lỗ hậu của A Kiện, sợ Hoàng Kim dính ở trên mặt dính vào trên mông cao quý, làm bẩn chủ nhân.
"Chó hoang! Chờ ngươi sau này xem video này, liền biết chính mình dâʍ đãиɠ như thế nào, còn cầu xin chúng ta".
Đại Vũ ở bên cạnh đang quay phim thỏa mãn nói: "Hảo! Đồ đê tiện! Mau gột rửa đi, đợi hai chúng ta hảo hảo thưởng cho ngươi." Nói xong, đoạn ghi hình đến đây cũng kết thúc.
Ta cầm USB trong tay mà trong lòng bất ổn, nhanh chóng gọi điện cho Đại Vũ. Điện thoại vang một hồi lâu nhưng không có ai tiếp. Rơi vào đường cùng ta đành lủi thủi quay về nhà, vừa lúc là thời gian ăn cơm chiều.
Bình thường sau khi cơm nước xong, Tiểu Quân sẽ đi đến lớp dạy thêm, chính là đi cho cái tên tiểu tử A Kiện kia thao.
Về đến cửa, nghe được bên trong có tiếng Tiểu Quân đang nói chuyện với ai đó. vì thế ta liền dừng lại, là tiếng Tiểu Quân từ trong bếp truyền ra:" Cầu... Cầu ngươi đừng... Hoành... Hoành sắp về... Đợi cơm nước xong, ta đến nhà ngươi cho ngươi hảo thao được không?"
Cái gì? Ngay lập tức ta liền gõ cửa, lớn tiếng kêu: "Tiểu Quân, ta đã về".
Sau đó, Tiểu Quân bộ dạng lét lút mở cửa ra: "Hoành! Về sao không nhắn tin?" Tiện nhân, quấy rầy ngươi đang yêu đương vụиɠ ŧяộʍ chứ gì?
"Đúng rồi! Đây là A Kiện, là học sinh trong lớp dạy thêm của ta. Ba mẹ hắn đi du lịch nên hắn ở nhà có một mình. Vì vậy ta gọi hắn đến nhà chúng ta ăn cơm".
A Kiện thoạt nhìn ít nhất cũng là mười tám, mười chín tuổi đi. Khả năng dậy thì sớm. Nếu không phải đã xem qua đoạn video kia, thật đúng là nhìn hắn giống như mới học cấp hai.
A Kiện mặc một cái quần thể thao ngắn màu đen, dáng người rất cân xứng, thân thể rắn chắc. Còn đeo một cái dây chuyền màu trắng, nhìn có chút cảm giác như thanh thiếu niên quậy phá.
"Ngươi hảo! Ta là Hoành, bạn học của Tiểu Quân". Bởi vì bình thường ta cùng bằng hữu bên ngoài đều tự giới thiệu là bạn học của Tiểu Quân.
"A..." Bỗng nhiên Tiểu Quân trong miệng hừ ra rêи ɾỉ, ta nội tâm cả kinh, mặt ngoài trấn định mà hỏi: "Làm sao? Không thoải mái sao?"
Nháy mắt trong nội tâm ta liền minh bạch, hay là tiện nhân này đang nhét một cây dươиɠ ѵậŧ giả trong lỗ hậu? Ta lại nhìn sang A Kiện, thấy một bàn tay hắn đang để ở sau tạp dề của Tiểu Quân. Là đang ấn công tắc điều khiển cái dươиɠ ѵậŧ giả đi? Hảo gia hỏa, dám trước mặt ta mà ngoạn tên tiện nhân này.
"Không có việc gì, bụng dưới có hơi đau một chút". Thật là lí do hay để che lấp a!
"Chắc là lão sư ăn nhầm thức ăn hỏng, lúc nãy có ăn cái gì không?" A Kiện biểu tình là lạ mà hỏi.
"A... Đúng! Ta cũng không biết ăn phải cái gì, bụng đau quá".
A Kiện không có dừng lại mà nhẫn nại tiếp tục tra tấn Tiểu Quân. Tiểu Quân giả vờ ôm bụng nhưng lại gắt gùi mà kẹp đùi lại??
"Lão sư, ngươi cẩn thận nhớ lại xem lúc nãy ngươi ăn cái gì a?" A Kiện giống như là đang quan tâm mà hỏi, thực chất chính là đang chất vấn.
"Chắc là sữa bò..." Tiểu Quân nói xong, chân mày liền thả lỏng ra mà đứng lên đi vào nhà.
"Hoành! Giúp ta lấy chén nước".
"A Kiện! Ngươi đi lấy chén nước giúp lão sư. Ta dìu hắn". Không đợi A Kiện trả lời ta liền giành dìu Tiểu Quân vào trong ngồi lên sô pha.
Tiểu tiện nhân này! Bị nam nhâm thao qua nhiều như vậy đã không nói, còn cư nhiên cắm dươиɠ ѵậŧ giả vào lỗ hậu. Ta xem xem hôm nay nó có tra tấn chết ngươi hay không?
Còn có tiểu tử A Kiện này, có thể đem lão bà của ta ngoạn dục tiên dục tử. Đó là bởi vì hắn đối với lão bà ta có nhiều cách chơi mới mẻ. Sớm muốn cũng có một ngày, lão tử đem ngươi thao đến gọi lão tử là ba ba.
"A Kiện, ngươi đem nước đến cho lão sư ngươi uống đi". Sau đó quay sang Tiểu Quân nói: "Ta đi tắm rửa trước rồi ăn cơm, trời nóng quá".
Sau đó ta cố ý cởϊ qυầи áo tại phòng khách, lộ ra cơ ngực rắn chắc. Lại cởi bỏ thắt lưng, chậm rãi hướng về phía nhà vệ sinh, lộ ra cả mép qυầи ɭóŧ.
"Mau đi vào đi, trước mặt học sinh mà không chú ý hình tượng". Tiểu Quân nửa đùa nửa thật hối ta vào nhà vệ sinh.
Ta vừa đóng cửa lại liền hé hé ra khe cửa một chút, toàn bộ phòng khách đều thu vào trong mắt. A Kiện vừa thấy ta đi vào liền lập tức lộ ra bản sắc của hắn.
"Đồ đê tiện! Không tới dáng người của lão công thật hấp dẫn nha. Lúc nào có cơ hội thì để ta chơi hắn nha". Nói xong liền duỗi tay ra sau Tiểu Quân ấn nút khởi động. Tiểu Quân trong nháy mắt lại bắt đầu vặn vẹo.
"Nga... Nga... Ngươi hảo xấu a... Vừa nãy còn tra tấn ta... May là... Hoành không phát hiện... Phía dưới hảo trướng... Thật là khó chịu."
"Đến cho ta kiểm tra phía dưới của ngươi!"
"Phía dưới hảo... Hảo ngứa... Đừng... Đừng tra tấn ta... Khiến ta sướиɠ đi... Chủ nhân..." Tiểu Quân dâʍ đãиɠ đem tạp dề vén lên, cởϊ qυầи dài xuống làm lộ ra cặp mông trắng tuyết. Tiện nhân này còn không mặc qυầи ɭóŧ?
"Lúc nãy uống sữa bò không no hay sao? Bây giờ còn muốn ăn xúc xích?"
Tiểu Quân cái gì cũng không nói mà cởϊ qυầи A Kiện ra mà liếʍ liếʍ lên côn ŧᏂịŧ nửa mềm nửa cương của A Kiện. Bỗng A Kiện quăng một cái bạt tay trên mặt Tiểu Quân: "Đồ đê tiện! Ta chưa đồng ý ai cho phép ngươi liếʍ?"
"Nhưng mà... Ca ca... Ta hiện tại thật muốn ăn côn ŧᏂịŧ... Mặt trên cùng mặt dưới đều rất khó chịu".
"Đừng nóng vội. Tao hóa! Ca ca muốn trước mặt lão công ngươi mà chơi ngươi nha. Ngươi như thế nào mà bỏ thuốc ngủ vào nước của hắn. Ha ha, lão tử thật thích a". Hèn gì, ta nói thế nào mà mấy hôm trước khi ta uống nước xong liền ngủ thẳng một giấc đến sáng hôm sau. Nguyên lai là bị tiện nhân này chuốc thuốc ngủ rồi cùng học sinh ở nhà mà làʍ t̠ìиɦ.
"Ân! Ca ca, ta rất nghe lời a, hiện tại có thể cấp cho hoang uống nước không? Chó hoang hiện tại rất muốn được chủ nhân thưởng". Sau đó Tiểu Quân giống như chó mà bò trên sô pha, lắc lắc cái mông trắng nõn, sau đó không ngừng cọ mũi lên trên hai cái túi thịt của A Kiện.
"Chân tao! Khó trách Đại Vũ thích chơi ngươi nha. Đến! Bảo bối! Để ca ca kiểm tra xem lỗ hậu bên dưới của ngươi đã dâʍ đãиɠ thành cái dạng gì rồi?" A Kiện thô lỗ lấy tay nắm tóc Tiểu Quân mà kéo ngược về sau rồi lại hung hăng mà đánh vào mông Tiểu Quân chát chát.
"Ân..." Tiểu Quân nhẹ nhàng mà hừ một tiếng, mông còn ngoan ngoãn nhếch lên cho A Kiện tùy ý đùa bỡn, lỗ hậu còn đang cắm một cây dươиɠ ѵậŧ giả đang bật công tắc. Đúng là đê tiện.
"Ha ha... Thật ngoan! Tao hóa! Hiện tại ta mặc kệ ngươi, để cho ngươi thích thêm một lát nữa. Còn nhớ rõ không? Lần đầu tiên chơi ngươi, ngươi còn nâng mông lên mà năn nỉ ta chơi ngươi nha. Nhưng hôm nay Hoành lại ở nhà nha. Nếu hắn nhìn thấy ngươi dâʍ đãиɠ cầu lão tử chơi ngươi như thế nào, không biết hắn sẽ nghĩ gì a?" A Kiện nhân cơ hội mà đắc ý hảo hảo nhục nhã Tiểu Quân.
"Cầu ca ca đừng nhắc tới Hoành, hắn... Hắn đang... Đang tắm!" Đồ đê tiện, coi như là có chút tình nghĩa mà nghĩ đến ta, nhưng lại rõ ràng là đang phát tình.
"Phải không? Ha ha... Lần trước là ngươi câu dẫn ta, ta lúc trước khi ngủ nằm mơ đều là muốn chơi ngươi, khiến thứ tao như ngươi, mông lại nhếch cao như vậy, ta không nỡ để cho ngươi tịch mịch~" A Kiện nâng mông của Tiểu Quân lên, kích hoạt công tắc trứng rung.
"Thế nhưng ta... Ta không phải muốn cho ngươi... Ta... Ta là... Muốn cho Đại Vũ một kinh hỉ..." Đồ đê tiện! Còn muốn cho Đại Vũ kinh hỉ. Thật đúng là hao tốn tâm tư a, còn hi vọng được Đại Vũ sủng ái nữa à?
Tiểu Quân một bên vặn vẹo mông, một bên phát tình đem đầu cọ cọ trong lòng A Kiện.
"Đúng vậy! Ta rất kinh hỉ nha, không nghĩ tới ngươi chỉ mặt qυầи ɭóŧ, còn che mắt nữa nha. Mông thì ghé vào trên giường của Đại Vũ, tự mình làm lễ vật tặng cho ta, ta cao hứng còn không hết nha!" A Kiện xấu xa cười, đem Tiểu Quân đùa bỡn.
"Đều... Đều là các ngươi...bày ra...!" Tiểu Quân hai hàng lông mày giương lên, ánh mắt vô cùng nhu thuận, giống như con mèo con bị A Kiện sờ tới sờ lui.
"Mặc kệ ngươi. Chuyển lời tới Hoành giúp ta, ta về nhà nga". A Kiện bỗng nhiên chuẩn bị đứng dậy.
"Ca ca đừng đi! Là chó hoang dâʍ đãиɠ câu dẫn ca ca. Ai kêu hai chủ nhân côn lớn lại trướng đến như vậy. Chó hoang khẳng định sẽ nghe lời các ca ca nói". Tiểu Quân cư nhiên vì muốn A Kiện thao mà tự nhận mình dâʍ đãиɠ ti tiện?
"Ngươi khi đó vừa bịt mắt vừa bị lão tử chơi có phải hay không đặc biệt thích?" A Kiện dừng lại, tiếp tục nhục nhã Tiểu Quân.
"Đáng ghét... Ai... Ai kêu ngươi tuổi còn nhỏ... Mà dươиɠ ѵậŧ lại lớn như vậy... Dươиɠ ѵậŧ muốn lớn hơn Đại Vũ thì không nói đi, lại còn thao ta nhiều tư thế như vậy... Còn bị ngươi hôn a..."
"Ha ha... Ca ca tuổi trẻ nhưng kinh nghiệm đầy mình nha, khuất phục lão chó hoang như ngươi không thành vấn đề. Dù sao ngươi cũng bị Đại Vũ và ta chơi, về sau ta gọi thêm vài bằng hữu tới chơi ngươi, thế nào?" A Kiên dùng lực vỗ lên mông Tiểu Quân một cái "Ba" thật lớn làm Tiểu Quân sung sướиɠ đến nhíu mày.
Ta giả vờ tắt vòi sen mà mặc quần, còn cố ý để ướt nửa người trên mà đi ra. Tiểu Quân ngồi trên sô pha, A Kiện thì giả vờ nghịch điện thoại di động. Nhìn thấy ta đi ra, A Kiện rõ ràng mắt nhìn ta chằm chằm, còn Tiểu Quân thì sửng sốt không kém.
"Trong nhà có khách mà bộ dạng gì thế này, mau vào phòng mặc quần áo vào". Tiểu Quân cảm giác được ta cố tình chỉ mặc quần là để cho A Kiện xem nên có chút ghen. Bởi vì hắn cũng biết A Kiện đối với ta khẳng định có chút ý tứ. Đồ đê tiện! Ngươi còn dám bảo là khác, mặt ngoài thì nhìn vô cùng đứng đắn, bên trong lại vô cùng dâʍ đãиɠ.
A Kiện là loại hình tiêu biểu của học sinh cấp ba tương đối phá phách. Tuy rằng bình thường tự cao tự đại không coi ai ra gì, thế nhưng dù sao cũng là hài tử.
A Kiện hiển nhiên ánh mắt nhìn ta có chút né tránh nhưng không khó để nhìn ra, hắn còn luôn thừa cơ mà trộm ngắm cơ thể cua ta. Ta cố đem quần kéo xuống đến khu vực lông mao ở rốn a.
"Không quan hệ, đều là nam nhân, sợ cái gì!" A Kiện rõ ràng cứng rắn chống đỡ. Hảo! Ta khiến cho ngươi hảo hảo cảm nhận cái gì gọi là kɧıêυ ҡɧí©ɧ,
"Tiểu Quân, ngươi thân thể không thoải mái thì nằm lên sô pha nghỉ ngơi đi". Sau đó chuyển hướng ngồi lên trên ghế A Kiện: "Tiểu tử ngươi theo ta vào phòng bếp dọn cơm, lão sư ngươi thân thể không thoải mái".
Lời vừa dứt, A Kiện sửng sốt mà nhìn ta, lập tức nói hảo theo ta vào phòng bếp. Ta trong lòng mừng thần, ngươi chung quy vẫn là hài tử a.
Trong phòng bếp, ta chỉ đầu tủ nơi để thìa, nĩa cho A Kiện, còn cố ý mà cọ cọ vào tay hắn. A Kiện rõ ràng hô hấp tương đối gấp gáp.
"A Kiện, ngươi giúp ta mở tủ lấy ra ba đôi đũa, ta đem đồ ăn dọn lên".
A Kiện lúc này tay đang cầm cái thìa, mở rủ lấy ra ba đôi đũa. Ta đứng đem canh trong nồi múc ra bát. Lúc này, côn ŧᏂịŧ của ta đối diện vị trí mà A Kiện đang ngồi. A Kiện liền ngưng trệ toàn bộ biểu tình, có thể thấy được hắn đang khẩn trương cỡ nào.
Lúc này ta tin tưởng, chỉ cần có cơ hội, chế phục này tiểu quỷ vẫn là chuyện dễ dàng. Hôm nay là không có khả năng , bởi vì bên ngoài còn tao bức chờ hắn đến thao a.
Càng ngày càng thú vị , hiện tại ta bỗng nhiên thích phải loại trò chơi này.
Cơm nước xong, Tiểu Quân gọi A Kiện tối nay trở về, chúng ta liền trên sô pha xem TV, Tiểu Quân đi vào phòng bếp, đổ ba ly đồ uống, ta đương nhiên biết đồ uống bên trong có cái gì.
Uống xong đồ uống, chúng ta liền ngồi trên sô pha xem TV, ta ngồi bên trái, Tiểu Quân ngồi ở giữa, sau đó A Kiện ngồi bên phải.
"Lão sư, ngươi xem, bọn họ thăm dò hang động hảo sâu a!" Nhìn thấy tiết mục thám hiểm, A Kiện cũng rất thuận thế cảm thán nói.
"Sâu mới có cảm giác thần bí, ngươi biết cái gì?" Tiểu Quân âm dương quái khí ngữ điệu.
"Kia hẳn là phía trước có người thám qua đi?" A Kiện tiếp tục truy vấn.
"Tuổi nhỏ mà đã ba hoa!" Càng nghe càng giống liếc mắt đưa tình, có điểm cảm giác không đúng, ta lúc này mới chú ý tới bọn họ đang thì thầm.
"Lão sư ~ mặc kệ lúc trước có hay không có người thám hiểm qua, dù sao tập tối hôm nay hẳn sẽ là thám hiểm kết thúc đi? A Kiện nói. Thời điểm bàn tán vấn đề, ta nhận ra A Kiện đang với tay vào trong quần của Tiểu Quân.
"Ai! Hoành lão sư, ngươi nói thử xem, tối nay bọn họ có thám hiểm xong hang động này hay không?" A Kiện đột nhiên hướng ta mà hỏi. Ta giả vờ trấn định mà nhìn TV
"Ngô? Hẳn là sẽ chưa xong đi, có lẽ tập ngày mai. Hiện tại chương trình TV đều là như vậy". Ta cũng thật bội phục khả năng diễn xuất của ta nga.
"Quân lão sư, Hoành lão sư nói có khả năng ngày mai vẫn còn một tập? Ta cũng muốn ngày mai đến xem~!" Xú tiểu tử này trong lời nói còn có thâm ý nha. A Kiện đối thoại như thế nhưng tràn ngập ái muội kɧıêυ ҡɧí©ɧ mà nhìn Tiểu Quân.
"Ngươi chú tâm xem đi, cẩn thận kẻo ta gọi ba mẹ ngươi nhốt ngươi trong nhà!" Tiểu Quân vặn vẹo mộng, ý bảo A Kiện đừng nóng vội.
Ta cảm thấy thời gian chênh lệch không nhiều liền cố ý ngáp giống như có chút buồn ngủ. Thấy A Kiện đang nhìn mình chằm chằm, ta giả vờ híp mắt ngủ gật.
"Hoành hình như ngủ rồi! Chương trình TV này thực nhàm chán, chúng ta chơi cái khác đi". A Kiện có chút khẩn cấp mà muốn thao Tiểu Quân.
"Ngươi tiểu tử này! Thật là xấu! Cẩn thận ta thay ba ngươi hảo hảo giáo huấn ngươi...! Tiểu Quân vừa vui mừng nói.
"Biến đi! Ngươi muốn làm ba ba ta? Nằm mơ! Bị ta chơi nhiều như vậy còn muốn làm ba ba ta, ha ha!" A Kiện tràn ngập kɧıêυ ҡɧí©ɧ.
"Đến đây, ta muốn hảo hảo đánh giáo huấn ngươi".
"Ngươi dám?"
"Ngươi nghĩ rằng ta không dám...A!!!" Tiểu Quân đột nhiên bật ra tiếng kêu kinh ngạc.
Ta hơi hơi hé mắt ra nhìn một chút, chỉ thấy A Kiện đem căn côn ŧᏂịŧ vừa thô vừa trướng của hắn móc ra trước mặt Tiểu Quân.
"Đồ đê tiện! Còn dám đánh nữa không?" A Kiện giảo hoạt cười, lập tức dùng tay trái cầm lấy côn ŧᏂịŧ kéo xuống lộ ra quy đầy mà lắc lắc.
"Đồ đê tiện! Lão tử hôm nay cho ngươi xem lão tử lợi hại như thế nào. Đem miệng há ra cho lão tử, đồ đê tiện!"
Tiểu Quân nhìn thấy vũ khí liền lập tức đầu hàng, hắn hiện tại đã bị thân thể tuổi trẻ đầy sức sống này biến thành nô ɭệ tìиɧ ɖu͙© mà đem miệng há ra.
A Kiện giơ một bên chân cường tráng đạp lên hạ bộ Tiểu Quân, tay cầm côn ŧᏂịŧ cương cứng thẳng táp, sau đó liền phóng ra một dòng nướ© ŧıểυ phóng vào trong miệng Tiểu Quân.
"Con mẹ ngươi! Tự mình đến". A Kiện dùng một tay còn lại tách mông Tiểu Quân ra mà cuối xuống, đem số nướ© ŧıểυ còn lại toàn bộ tưới vào trong lỗ hậu của Tiểu Quân.
A Kiện lúc làʍ t̠ìиɦ cũng không phải là kiểu ôn nhu. Không nói hai lời, A Kiện tay cầm côn ŧᏂịŧ thô to "Hô" một tiếng mà đâm vào lỗ hậu của Tiểu Quân.
Tiểu Quân liền kêu lớn: "Hảo A Kiện, ngươi chậm một chút! Ta đau!..."
Nếu không phải lúc xem TV A Kiện đã dùng tay nới lỏng lỗ hậu của Tiểu Quân, ta phỏng chừng sẽ còn chảu máu.
"Ta chơi chết ngươi này! Đồ khiếm thao!". A Kiện hướng Tiểu Quân hung mãnh mà đưa đẩy trong lỗ hậu Tiểu Quân một phen, còn chính mình sướиɠ rên: "Nga, thật thích. Xem lão tử như thế nào mà chơi ngươi. Còn muốn thay ba mẹ lão tử giáo huấn lão tử ư? Lão tử còn thay ba ba lão tử chơi ngươi! Chơi mẹ ngươi
Nói A Kiện dùng tráng kiện chân đạp Tiểu Quân hạ bộ, tay cầm thẳng tắp kê ba, một điều tiểu thủy bưu hướng! Thấy côn ŧᏂịŧ của lão tử liền trở nên da^ʍ tiện. Xem lão tử như thế nào chơi chết ngươi, lão tiện bức!"
Nghe được mấy câu này, phía dưới của ta cũng dị thường cương cứng. A Kiện có phải hay không kí©ɧ ŧɧí©ɧ quá độ mà đang tưởng mình đang thao nữ nhân sao? Tiểu Quân một bên cũng hưng phấn không thôi.
"A! Kiện... Kiện ba ba! Ta là nhi tử của ngươi... Nga... Ta là tiện bức, cầu ba ba thao ta...Ba ba ngươi thật sự là ngựa giống, trẻ tuổi như vậy liền thao ta. Ta là chó hoang của ba ba! Chỉ cần ba ba muốn lúc nào cũng có thể thao ta... Dùng sức một chút... A... Nhanh làm chết ta..."
Tiểu Quân hai tay gắt gao bấu chặt vào lưng A Kiện, eo A Kiện không ngừng hướng về phía mà đưa đẩy. Hai túi thịt của A Kiện đánh vào mông của Tiểu Quân mà phát ra âm thanh "ba ba" nghe thật dâ mĩ.
"Ta chơi chết ngươi! Thích như vậy, thật mẹ nó dâʍ đãиɠ. Ngày sai ta gọi thêm vài bằng hữu cũng đến chơi ngươi như thế này, tao bức!..." A Kiện tính tình du côn lại thêm ở nhà sống an nhàn sung sướиɠ. Đem toàn bộ mọi thứ mà phát tiết trên người Tiểu Quân.
Lúc này ta cũng đã hưng phấn cùng, nếu không phải sợ bị phát hiện ta đã sớm bắn.
"Kiện ba ba! Chó hoang thật thoải mái, nhanh làm chết ta. Nga... Nga... Nga...!" Bây giờ Tiểu Quân không khác gì một con cɧó ©áϊ đang phát tình mà nâng mông lên cao, bị một tiểu tử nhỏ hơn hắn bốn tuổi dùng côn ŧᏂịŧ mà cuồng thao.
"Thật ngoan! Lão tử hôm nay sẽ chơi ngươi suốt đem, khiến cho Hoành ngày mai xem ngươi bị chơi thảm đến mức nào!" A Kiện bắt đầu đẩy nhanh tốc độ, vòng eo rắn chắc kịch liệt mà đưa đẩy trong lỗ hậu Tiểu Quân. Ta nhìn thấy hai tay Tiểu Quân bị A Kiện kéo ra sau, ngực hướng phía trước mà ưỡn ra, mông đang phun ra nuốt vào côn ŧᏂịŧ của A Kiện.
Đây là trường hợp dâʍ đãиɠ nhất mà ta từng thấy, cảm giác vô cùng hưng phấn, khố hạ truyền đến một trận sóng nhiệt xông thẳng lên đại não. Ta cư nhiên xem bọn họ làʍ t̠ìиɦ mà bắn.
Ước chừng hai mươi lăm phút sau, A Kiện rống lên một tiếng, dường như đem toàn bộ sức lực mà cắm thẳng vào lỗ hậu Tiểu Quân. Thân thể A Kiện run lên hai phát liền thở dài một hơi.
"Thật đã!" A Kiện thở phì phò mà cảm thán.
A Kiện ôm chặt Tiểu Quân bước vào phòng ngủ của ta. Đang còn muốn nhìn nhưng lại cảm giác rất mệt. Ta bất tri bất giác nhắm mắt lại mà ngủ.
"Đinh linh linh... Đinh linh linh..." Trong lúc ngủ mơ ta bị một trận âm thanh đồng hồ báo thức gọi dậy.
Trời đã sáng, ta ngồi dậy phát hiện mình vẫn còn nằm ngủ trên ghế sô pha. Ta hướng về phía phòng ngủ mà đi tới, ta lắc lắc bờ vãi của Tiểu Quân gọi: "Uy! Con lười, mau dậy, mặt trời chiếu đến mông ngươi rồi!"
Tiểu Quân uốn éo thân mình mơ mơ màng màng nói: "Cho ta ngủ thêm một chút nữa!" Nói xong lại lăn ra khò khò mà ngủ.
Hắn một thân bóng loáng mượt mà nằm ở trên giường, da thịt non mềm trắng nõn không có một tia tì vết, đầu tóc đen ngắn có chút rối bù. Mông Tiểu Quân như ngọn núi nhỏ cao cao nhô lên, một chút cũng không có nhìn ra ngày hôm qua bị A Kiện tàn bạo mà thao qua.
Đùi thon thả co lên đặt ở trong chăn làm lộ ra lỗ hậu có chút sưng đỏ. Lúc này ta phát hiện bân cạnh tiểu cúc hoa của Tiểu Quân có chút khác thường, lỗ hậu hơi hơi mở ra, ta lấy tay chạm vào thì Tiểu Quân liền nghiêng người sang một bên.
Ở bên trong có một ít chất nhầy màu trắng đang chậm rãi...chảy ra!!! Mẹ! Tối hôm qua lúc ta ngủ trên sô pha, bọn họ lại làʍ t̠ìиɦ không biết bao nhiêu lần, xem ra còn rất kịch liệt. Tiểu Quân lại còn để cho A Kiện bắn tinh bên trong cơ thể?
Đợi lát nữa có cơ hội, lão tử liền nhất định hảo hảo giáo huấn tên tiểu tử A Kiện kia một phen.