Lúc này đã là 11 giờ tối, tại nhà của Tạ Chí Dũng.
“Đinh đong!” Chuông cửa nhà Tạ Chí Dũng vang lên một tiếng.
“Ra mở cửa đi! Chắc là hắn về.” Tạ Chí Dũng lười biếng nằm trên sô pha hút thuốc.
A Kiện mở cửa ra liền nhìn thấy thân thể chật vật của Tiểu Quân, trong miệng đang ngậm bαo ©αo sυ. Tạ Chí Dũng cùng A Kiện nhìn nhau cười, trên mặt lộ ra biểu cảm vui vẻ.
A Kiện đỡ Tiểu Quân ngồi xuống ghế sô pha. Tiểu Quân vô lực nằm trong lòng A Kiện, lỗ hậu phía sau tực hồ như vừa bị hãʍ Ꮒϊếp qua mà lưu lại vài giọt trăng trắng đặc sệt. Chất lỏng đó chạy xuống đùi Tiểu Quân, A Kiện lấy tay vuốt lấy chất lỏng đó mà cười to.
“Ha ha! Lão sư dâʍ đãиɠ! Ngươi sao chật vật như vậy a? Có người hϊếp da^ʍ ngươi sao? Nhìn ngươi như thế hai chúng ta thật đau lòng a!” A Kiện híp mắt nói, một bên lấy ngón tay khều khều xung quanh lỗ hậu Tiểu Quân.
“Còn nói… Đều là do các ngươi bắt ta một dạng này đi mua bαo ©αo sυ!” Tiểu Quân hơi nâng thân thể hắn lên một chút, lấy tay đẩy tay A Kiện ra.
“Phải không? Bị người khác hãʍ Ꮒϊếp? Bị ai chơi? Nói cho chúng ta nghe nào!” Tạ Chí Dũng biết rõ còn cố hỏi.
“Ta… Ta… Thực ra cũng không có gì! Chỉ là bị chủ tiệm sờ soạng!” Tiểu Quân ấp úng nói.
“Đều tại các ngươi hết! Còn bắt ta ngậm tiền trong miệng, lúc trả tiền bị chủ tiệm sờ rất lâu, hắn còn lấy tay chọt vào lỗ hậu ta!”
“Ha ha! Hắn không có chơi ngươi sao?” A Kiện cười hỏi.
“Không có a! Làm sao được, ta cũng không phải nữ, trai thẳng như hắn làm sao có hứng thú với ta?” Tiểu Quân có chút chột dạ.
“Da^ʍ tiện! Lão tử cũng không thích nữ nhân, còn không phải bị da^ʍ tiện ngươi câu dẫn hay sao?” Chí Dũng mắng.
“…” Tiểu Quân lập tức không dám nói lời nào nữa, lúc trước Tạ Chí Dũng tâm tình không tốt liền đem Tiểu Quân đạp xuống đất, sau đó dùng côn ŧᏂịŧ thao hắn.
“Người ngoài đường nhìn thấy ngươi có đem ngươi chơi không a?” Tạ Chí Dũng một bên ngữ khí ôn hòa một chút hỏi, một bên thò chân tới háng Tiểu Quân xoa nắn dươиɠ ѵậŧ đang vểnh cao của Tiểu Quân.
“May mắn là trên người không có gặp ai. Các ngươi thật là xấu a! Các ngươi hi vọng ta bị người ta thấy sau đó bị người ta chơi các ngươi mới vui vẻ a?” Tiểu Quân nói xong ra vẻ sinh khí.
“Thứ đê tiện! Là ai nói muốn theo lão tử về cho lão tử chơi? Chính ngươi phát tình muốn mua bαo ©αo sυ cho chúng ta chơi nên mới bị người khác sờ vuốt!” Tạ Chí Dũng đột nhiên đá Tiểu Quân một cái.
Tiểu Quân “A” lên một tiếng mà thụt lùi về phía sau, nhưng dươиɠ ѵậŧ lại dâʍ đãиɠ bắn ra một ít dâʍ ɖị©ɧ.
“Xin lỗi! Là ta nói muốn tới đây cho ngươi chơi” Bản tính nô ɭệ của Tiểu Quân liền bộc phát, biết rõ chọc giận chủ nhân hắn, hắn liền giải thích với Tạ Chí Dũng.
“Nga! Thật sự không có ai nhìn thấy ngươi sao? Không có ai chơi ngươi à? Ta không tin nga!” A Kiện cợt nhả, ngẩng đầu nói với Tạ Chí Dũng.
“Chí Dũng ca! Ngươi tới kiểm tra một chút đi, xem thử chó hoang của chúng ta có bị người ta chơi hay không? Hắc hắc!”
“Ngươi tách mông của hắn ra, ta xem thử!” Tạ Chí Dũng nói xong, A Kiện lập tức đem Tiểu Quân xoay lại, đem người Tiểu Quân đè xuống, tách hai cánh mông hắn ra.
“Không cần a!” Tiểu Quân chống cự, liều mạng đem mông kẹp chặt lại.
Thế nhưng A Kiện nào để Tiểu Quân chống cự, A Kiện chỉ cần dùng một chút sức đem Tiểu Quân đè xuống, tách hai cánh mông Tiểu Quân ra.
“A… Không nền nhìn chỗ đó a…” Tiểu Quân giãy giụa.
Tạ Chí Dũng đi tới ngồi xổm xuống nhìn vào địa phương da^ʍ tiện của Tiểu Quân, tựa hồ như đang thưởng thức một tác phẩm nghệ thuật.
Lỗ hậu của Tiểu Quân vừa bị chơi qua có chút sưng đỏ, A Kiện tách ra, bên trong liền xuất hiện tϊиɧ ɖϊ©h͙ dính đầy bên trong.
“Không đúng nha Tiểu Quân! Lỗ hậu ngươi thật bẩn, còn dính cái gì ươn ướt a! Là keo hồ sao? Chúng ta không có kêu ngươi mua keo hồ nha!” Tạ Chí Dũng khẩu khí lạnh lùng, giả bộ nghi ngờ hỏi.
“Ha ha ha! Thiệt không? Phía dưới có keo hồ sao?” A Kiện cất tiếng cười to.
Tiểu Quân dùng sức vặn vẹo cơ thể, tận lực muốn đem hai chân khép lại. Tạ Chí Dũng đem hai ngón tay đặt ở mép lỗ hậu của Tiểu Quân kéo ra hai bên khiến cúc hoa càng thêm lộ ra, còn có thể nhìn thấy thịt hồng ở trong.
Tức thời một dòng chất lỏng đặc dính trắng đυ.c từ trong chảy ra.
“Nga? Không phải là keo hồ thì là cái gì a? Bên trong còn chảy ra rất nhiều!” A Kiện trêu nói.
“Ha ha! Là cái gì? Ngươi nói thật ta liền thả ngươi ra!” A Kiện cười nói.
“Không… Không cần… Như vậy… Rất ngứa a… Đó là tϊиɧ ɖϊ©h͙… Tạ bị người ta thao” Tiểu Quân vừa khóc nức nở vừa nói.
“Ha ha ha!” Chí Dũng cùng A Kiện cười to, bọn họ lúc này mới buông Tiểu Quân đang thở hổn hển ra.
A Kiện vươn tay xoa bóp mông Tiểu Quân một lúc rồi nói: “Ha ha… Cuối cùng cũng nói thật. Nhưng mà ngươi bị một lúc ba người chơi đi, phải gọi là chơi tập thể, biết chưa? Ha ha ha!”
“A! Thì ra các ngươi đều thấy a! Các ngươi còn đối xử với ta như vậy, các ngươi thật xấu!” Tiểu Quân vừa kháng nghị nhưng vẫn là làm nũng.
“Hắc hắc! Chúng ta có thấy đâu a! Sao nào? Mấy tên kia chơi ngươi sướиɠ không?” A Kiện hỏi.
“Còn hỏi! Ta bị hù mém chết, sao còn thoải mái a? Các ngươi cũng không tới cứu ta, ta thật lòng muốn phục vụ cho hai ngươi, các ngươi lại trêu cợt ta, ta đi về” Tiểu Quân nói xong liền giãy giụa, làm bộ xoay người muốn đi về.
“Hảo a! Ngươi bây giờ quay về a? Để Hoành nhìn thấy bộ dạng này của ngươi, hắn sẽ phản ứng như thế nào a?” Tạ Chí Dũng khinh thường ngồi lên trên ghế sô pha, chân gác lên trên bàn.
“Các trói lại, toàn thân cũng bị dây thừng cột lại. Khắp người vừa bị người khác thao qua, còn tản ra mùi tϊиɧ ɖϊ©h͙, cực kì dâʍ đãиɠ.
“Được rồi, A Quân lão sư! Chúng ta sai rồi? Ngươi xem ngươi đi theo chúng ta không phải muốn chơi cảm giác mạnh sao? Thật là không có thành ý nha! Đến đây, chúng ta chơi trò chơi đi” A Kiện trưng ra gương mặt tươi cười như thiên sứ lấy lòng Tiểu Quân, nhưng nội tâm bên trong thì dâʍ đãиɠ không ai ngờ tới.
“Chơi trò gì?” Tiểu Quân nghe như vậy nội tâm liền nhốn nháo, không biết bọn họ muốn chơi trò gì. Bất quá hắn vừa bị hϊếp da^ʍ tập thể có chút thích, tuy rằng ban đầu có chút chán ghét nhưng lúc sau khi bị hϊếp da^ʍ tập thể, thật sự rất thoải mái.
“Ngươi vừa mua bαo ©αo sυ về, cũng không thể để lãng phí nga!” A Kiện tà ác chỉ chỉ vào dưới háng của mình.
“Đúng là kiếp trước mắc nợ các ngươi!”
Tạ Chí Dũng nghe Tiểu Quân nói câu này, trên mặt lộ ra một tia tươi cười nhưng khó ai nhận thấy.
“Cả người ta bẩn như vậy, làm sao cùng các ngươi chơi? Các ngươi chuẩn bị trước đi, ta đi tắm!” Tiểu Quân ý muốn A Kiện cởi bỏ dây thừng giúp hắn.
“Hì hì! Có muốn ta tắm giúp ngươi hay không a?” A Kiện một bên cởi dây thừng giúp Tiểu Quân, một bên dâʍ đãиɠ hỏi.
“Để cho ngươi tắm, bẩn càng thêm bẩn” Tiểu Quân nói xong nhanh như chớp chạy vào phòng tắm đóng cửa lại.
hắn lại dâʍ đãиɠ như vậy, còn chủ động tới đây phục vụ chúng ta a. Ha ha ha, ta còn cho rằng hắn vì Hoành mà không cho ta chơi hắn” A Kiện cười nói.
“Hừ!” Tạ Chí Dũng khinh thường một tiếng.
“Bất quá, nếu không nhờ Đại Vũ lúc trước sắp xếp cho ta chơi hắn trước lúc sinh nhật Đại Vũ, ta còn không hiểu chó hứng tình này sao lại nghe lời như vậy.” A Kiện tiếp tục nói.
“Đại Vũ này cũng không thành thật cho lắm, hắn bên ngoài xưng hô huynh đệ với chúng ta, cùng nhau chơi Tiểu Quân nhưng lại có ý khác. Không chừng bây giờ hắn cùng với Hoành đang rất vui vẻ đi?” Tạ Chí Dũng đăm chiêu nói.
“Ngươi nói chúng ta bị Đại Vũ lợi dụng? Hắn muốn nhờ chúng ta chơi Tiểu Quân khiến cho Hoành thất vọng?” A Kiện đột nhiên bừng tỉnh.
“Hắc hắc! Lúc trước ở chung kí túc xá, đúng ra thì ta chơi Tiểu Quân trước Vũ tử, nhưng chơi lâu thì chán. Nếu không phải hắn xin lão tử, còn đưa tiền cho lão tử đi chơi gái, ta mới lười chơi Tiểu Quân, bây giờ nghĩ lại thấy giống như Vũ tử muốn lấy lòng ta vậy” Tạ Chí Dũng ở trên mặt lộ ra một tia khó chịu, gật gật đầu với A Kiện.
“Tối hôm đó cũng là do Đại Vũ sắp xếp? Cố ý muốn chúng ta dẫn Tiểu Quân đi, để cho Hoành nhìn thấy, sau đó thừa dịp mà tiến tới?” A Kiện giật mình nói.
“Ân!” Tạ Chí Dũng nhắm mắt lại, gật gật đầu.
“Hừ! Lần trước trong nhà Hoành, Hoành cố ý cởϊ qυầи áo dụ dỗ ta, cơ thể cường tráng cứ lắc lư như vậy trước mặt ta khiến ta phải nuốt vài ngụm nước bọt. Đại Vũ muốn thu phục Hoành, ta liền bắt Đại Vũ ca đem Hoành cho ta chơi, bằng không ta sẽ nói hết cho Hoành biết, làm cho bọn họ tách ra!” A Kiện căm giận nói.
“Muốn chơi Hoành không có dễ, đợi lát nữa chơi tên da^ʍ tiện này chán rồi, ta giúp ngươi nghĩ cách chơi Hoành!” Tạ Chí Dũng khóe miệng nhếch lên, cười lạnh nói.
“Thật không? Ta thật có thể chơi Hoành?” A Kiện nháy mắt tinh thần hưng phấn gấp trăm lần.
“Bất quá bây giờ chơi thứ da^ʍ tiện này trước đã” Tạ Chí Dũng đem chân còn lại gác lên trên bàn, đăm chiêu nói.
“Ok! Da^ʍ tiện này rất thích bị chơi tập thể nhỉ? Đợi ngày nào đó đem hắn tới công trường, gọi thêm nhiều bạn học tới nếm thử”
“Lần này đến ba người cũng không có thỏa mãn được hắn, hắc hắc! Lần sau cho hắn nếm thử hương vị mười mấy cái gậy thịt cùng một lúc.” Tạ Chí Dũng vừa nói vừa âm hiểm cười.
“Chỉ sợ lúc sướиɠ quá hắn đem cả mười mấy cái côn ŧᏂịŧ nhét vào trong lỗ hậu đi! Ha ha ha!” A Kiện cường to.
“Hắn sao tắm lâu như vậy còn chưa xong? Ta đi xem thử” A Kiện không còn kiên nhẫn, đi tới đẩy cửa phòng tắm ra đi vào…
“A! Ngươi vào làm gì, ta chưa có tắm xong, mau đi ra!!” Trong phòng tắm truyền đến tiếng của Tiểu Quân.
“Hắc hắc! Ngươi tắm lâu như vậy, ta giúp ngươi tắm!” A Kiện dâʍ đãиɠ cười.
“Ta là lão sư của ngươi nha, ngươi sao lại không hiểu lễ phép như vậy? Ai muốn ngươi tắm giúp chứ… A… A”
“Ngươi nói ai không lễ phép? Ngươi nói ta là học sinh của ngươi? Vậy ngươi nghĩ ta so với ngươi có nhỏ hơn không? Ha ha”
“A! Ngươi…Như thế nào lại lớn như vậy… Chờ tới lúc ta cắn đứt của ngươi!”
“Tới sờ thử đi, rất nóng đúng không? Ta chỉ sợ ngươi không muốn cắn a!”
“Ngươi… Thật xấu…”
“Hắc hắc!”
“A… Nơi này không cần… ngươi tắm… A…”
“Hắc hắc! Nơi này là quan trọng nhất, không tắm sao được? Ta cũng giúp ngươi chà xát côn ŧᏂịŧ nha”
“Nga… Ngươi… Lớn quán… Ta không cần ngươi chà… A… Ngươi… Không cần…”
“Không cần thật sao? Ha ha, tới đây, ta rửa sạch bên trong cho lão sư nga!”
“A… A… A…”
Trong phòng tắm liên tuc truyền tới âm thanh đùa giỡn.
Qua một hồi, cửa mở ra, A Kiện ôm Tiểu Quân bước ra.
“Mau thả ta xuống!” Tiểu Quân hai tay ôm lấy cổ A Kiện không ngừng giãy giụa.
Tuy rằng A Kiện nhỏ tuổi hơn Tiểu Quân nhưng hắn cao hơn Tiểu Quân nên hắn dễ dàng ôm Tiểu Quân trong lòng.
Sau đó A Kiện ôm Tiểu Quân tới cho Tạ Chí Dũng, Tạ Chí Dũng càng khô ngô cao lớn hơn A Kiện, Tiểu Quân nháy mắt liền không dám giãy giụa.
Lập tức, Chí Dũng cuối xuống bị kín môi Tiểu Quân…
“A… Ngô…” Tiểu Quân kinh hô một tiếng, sau đó ôm lấy cổ Tạ Chí Dũng kịch liệt hôn lên.
Tạ Chí Dũng cuối đầu vươn đầu lưỡi ra, Tiểu Quân liền rướn đầu lên ngậm vào, mυ"ŧ lấy lưỡi Tạ Chí Dũng, hơn nữa còn phát ra âm thanh “Chụt! Chụt!” da^ʍ mĩ.
“A… Thật là ngon… A…” Tiểu Quân vặn vẹo thân mình rêи ɾỉ.
A Kiện học theo Tạ Chí Dũng, ngậm lấy hai đầṳ ѵú cao nhất đỏ sậm của Tiểu Quân, tay thì xoa nắn đầṳ ѵú còn lại bên kia.
“A… Nga… Các ngươi… Mau dừng lại… Ta chịu không nổi… A…” Tiểu Quân bị hai nam nhân đùa bỡn mà rêи ɾỉ thích thú.
Đầu lưỡi A Kiện lướt qua vùng bụng Tiểu Quân trượt dài một đường, bàn tay lại dọc theo bờ mông lướt lên trên vùng dươиɠ ѵậŧ Tiểu Quân xoa nắn.
“A…” Tiểu Quân miệng hơi hé ra, hai mắt nhắm lại, tựa hồ như đang rất hưởng thụ.
Hai chân Tiểu Quân lúc cong lúc duỗi, mông vặn vẹo qua lại, bị hai nam nhân đùa bỡn vuốt ve mà du͙© vọиɠ trong thân thể bắt đầu phát tác.
“Wow! Nơi này chảy thật nhiều nướcc nha! Chí Dũng ca mau nhìn xem! Côn ŧᏂịŧ còn chảy ra nước kìa, thật mê người!” A Kiện một bên nhìn côn ŧᏂịŧ Tiểu Quân một bên nói.
“Mặt sau không chừng cũng chảy đầy nước rồi đi, để ta kiểm tra!” Tạ Chí Dũng thò bàn tay hướng mông Tiểu Quân mà sờ soạng.
“A! Chí Dũng ba ba! Nhi tử ngoan có thể chảy nước thật sao?” Tiểu Quân mê ly rêи ɾỉ.
“Nhi tử dâʍ đãиɠ! Phía dưới của ngươi thật ướt! Đúng là da^ʍ tiện!” Ngón tay Tạ Chí Dũng móc móc ở mặt trên lỗ hậu của Tiểu Quân.
“Bị hao chủ nhân chơi như vậy, ta có thể không dâʍ đãиɠ sao? Các ngươi mau thỏa mãn ta a!” Tiểu Quân không hề biết xấu hổ mà nói.
“Ha ha! Nhưng mà cái lỗ mặt sau của ngươi đâu phải thỏa mãn dễ dàng như vậy nha! Mấy tên dưới lầu không thỏa mãn ngươi sao?” A Kiện cười.
“Hừ! Bọn họ thật vô dụng, ba người họ cộng lại còn không bằng một nữa gậy thịt lợi hại của Chí Dũng ba ba!” Tiểu Quân cực kì dâʍ đãиɠ nói.
“Nga? Phải không? Nói vậy ngươi rất thích Chí Dũng ba ba, không thích lão tử sao?” A Kiện đùa đùa bỡn bỡn, sau đó lấy ra một trái dưa chuột.
Trái dưa chuột trong tay A Kiện vừa dài vừa thô, A Kiện lặng lẽ banh hai chân Tiểu Quân ra mà chậm rãi tiếp cận…
“Ân… Da^ʍ tiện chính là… Thích Chí Dũng ba ba, Chí Dũng chủ nhân. A Kiện ba ba không thích ta sao? Ta còn muốn chờ Đại Vũ ba ba tới chơi ta…” Tiểu Quân cười nói.
Tiểu Quân còn đang dâʍ đãиɠ nói thì A Kiện đã đặt trái dưa chuột ngay trước lỗ hậu Tiểu Quân.
“A… A… A… A Kiện ba ba! Thứ gì vậy? Lạnh quá!” Tiểu Quân hai chân mãnh liệt khép lại, kinh khủng hô lên.
A Kiện một bên đem hai chân Tiểu Quân tách ra, một bên cười nói: “Ha ha! Là dưa chuột nha! Không biết sao?”
“A? Các ngươi… Thật xấu a! Mau lấy ra!” Tiểu Quân cường liệt phản kháng.
“Ngươi không phải nói là thích Chí Dũng ba ba hơn ta sao? Hiện tại ta dùng dưa chuột thỏa mãn ngươi! Hắc hắc hắc! A Kiện một bên dâʍ đãиɠ cười một bên xoay tròn trái dưa chuột bên trong lỗ hậu Tiểu Quân.
“A… Không được a… Ngô… A Kiện ba ba… Không cần… Tao bức biết sai rồi… Thật lớn… Không được a…” Tiểu Quân một bên kháng nghị mà một bên lại mở hai chân ra, tựa hồ như nghênh đón sự xâm nhập của trái dưa chuột.
Tiểu Quân trời sinh dâʍ đãиɠ, lỗ hậu bị vuốt ve từ sớm đã chảy ra dâʍ ɖị©ɧ càng khiến cho dưa chuột cắm vào sâu hơn.
“Aaaaaaaa…” A Kiện đang nhét trái dưa chuột vào trong lỗ hậu Tiểu Quân, Tiểu Quân thân thể kịch liệt rêи ɾỉ một tiếng thật dài.
“Da^ʍ tiện! Thấy A Kiện ba ba thế nào?” A Kiện bắt đầu nắm lấy trái dưa chuột không nhanh không chậm mà đẩy.
“A… Nga… A Kiện ba ba… Thật là lợi hại… Chó hoang biết sai rồi… Thân thể da^ʍ tiện đáng bị A Kiện ba ba đâm xuyên qua… Thật lớn… Trướng quá…” Tiểu Quân kịch liệt rêи ɾỉ.
Trái dưa chuột trong tay A Kiện một lần thêm một lần cắm sâu vào trong Tiểu Quân rồi dừng lại. A Kiên đem trái dưa chuột kéo ra, chỉ chừa lại một đoạn ngắn bên trong làm cho trái dưa chuột cứ cắm như vậy trong lỗ hậu Tiểu Quân.
“A… A? Sao lại dừng… A… Chủ nhân… Ba ba… Lão công…” Tiểu Quân vặn vẹo thân thể, kêu to.
Lúc này Tạ Chí Dũng ôm Tiểu Quân tới bàn ăn cơm đặt xuống, để hắn nằm trên bàn ăn cơm.
“Hắc hắc! Nhi tử da^ʍ tiện! Tự mình chơi đi! Đại Vũ ba ba chưa tới, chúng ta không muốn chơi ngươi, các ba ba muốn xem ngươi tự mình chơi!” A Kiện cười nói.
Trên bàn ăn cơm chỉ có mỗi Tiểu Quân trần trụi nằm trên bàn, trong lỗ hậu còn cắm một trái dưa chuột, một nửa trái dưa chuột còn đong đưa bên ngoài.
“A… Ngô… Chủ… Chủ… nhân… Các ngươi thật xấu nga!”
Tiểu Quân bị Đại Vũ và Chí Dũng điều giáo giờ đây dục tính bộc phát mà nâng hai chân lên, đem tay hướng xuống háng của mình, cầm lấy trái dưa chuột đang cắm trong lỗ hậu hắn mà đưa đẩy.
“A… A… Nga… Nga…”
Thân thể Tiểu Quân vặn vẹo càng kịch liệt, eo đong đưa, hai chân mở rộng.
“Nga… Nga…” Tiểu Quân hưng phấn đem một tay vuốt lên vuốt xuống côn ŧᏂịŧ của chính hắn.
Tạ Chí Dũng cũng A Kiện đứng một bên cười một bên thưởng thức Tiểu Quân dâʍ đãиɠ tự chơi chính mình.
“Nga… Nga… Ba ba… Lão công… Lão công côn ŧᏂịŧ lớn…”
“A… Chí Dũng ba ba… A Kiện ba ba…” Tiểu Quân rêи ɾỉ càng ngày càng nhanh.
“A… Nga… Thật sướиɠ… Ba ba… Nhi tử ngoan… Thật thỏa mãn… To quá… Muốn bắn…”
Đột nhiên, dưa chuột trong tay Tiểu Quân dùng sức cắm thật mạnh vào lỗ hậu của chính hắn, tựa như toàn bộ đều nhét hết vào trong.
“A… Sướиɠ chết… Thật thoải mái… Thật to… Lỗ hậu đều bị nong rộng ra rồi… A… A… A… Ta muốn chết…”
Tϊиɧ ɖϊ©h͙ bắn ra như pháo, Tiểu Quân không vặn vẹo nữa, vô lừng nằm trên bàn ăn cơm thở hổn hển.
“Thật sự là một con chó da^ʍ tiện a! Ở trên bàn ăn cơm cũng có thể bắn! Rất giỏi! Ha ha!” A Kiện lúc này mới phục hồi tinh thần, nói.
Tiểu Quân lẳng lặng nhắm mắt, trái dưa chuột cắm trong lỗ hậu của hắn trượt ra rơi xuống.
Lúc này điện thoại của Tạ Chí Dũng đổ chuông, trên màn hình hiện hai chữ “Vũ tử”, hai người liền nhìn nhau cười. Tạ Chí Dũng đi ra ngoài ban công, trả lời.
“Uy! Vũ tử!”
“Chí Dũng! Có việc gấp!” Đại Vũ bên kia vội vàng nói.
“Sao lại gấp như vậy, không phải phong cách của ngươi a? Thu phục được Hoành không?”
“Ta đang trong nhà tắm, cũng không biết Hoành suy nghĩ cái gì mà nói muốn gặp Tiểu Quân, cũng không đáp ứng cùng ta ở cạnh nhau!”
“Ngươi thật là ngu ngốc!” Tạ Chí Dũng mắng.
“Mẹ nó! Ngươi nghĩ cách giúp lão tử đi! Tiền bạc không quan trọng!” Đại Vũ xem ra gấp đến lửa đã cháy đến đỉnh đầu.
“Có một biện pháp, không biết ngươi có chịu hi sinh Hoành hay không? Hắc hắc!” Tạ Chí Dũng âm hiểm cười, nói.
“Như thế nào?”
“Muốn cho Hoành và Tiểu Quân nhất định kết thúc, chỉ có thể cho hai người bọn họ cảm giác đối phương phản bội chính mình”
“Cho nên?”
“Cho nên người chờ ta cùng A Kiện qua đó, nhớ rõ đừng đóng cửa, còn thuốc kí©ɧ ɖụ© lần trước ngươi đừng vứt đi a!” Nói xong, Tạ Chí Dũng cúp máy, trở về phòng ăn.
Nhìn thấy A Kiện đang lôi côn ŧᏂịŧ của hắn ra đung đưa trước mắt Tiểu Quân, Tạ Chí Dũng khi miệt, cười lạnh nói:
“Đem da^ʍ tiện này cột vài bồn cầu đi, theo ta sang nhà Hoành!”