⬅ Trước Tiếp ➡
 (Niếp Khả biểu diễn múa thoát y dâʍ ɭσạи bị súng bắn nước bắn lên âm đế dâʍ đãиɠ đến thét lên, cao trào trước mắt bao người)
Bốn năm sau.
"Hộc... Hộc..."
Trong căn phòng mờ tối, một mỹ nam lõa thể thân hình cao lớn, gợi cảm ngồi bên giường, năm ngón tay thô ráp nắm dươиɠ ѵậŧ bự cứng như thép dưới háng mình, dùng sức tuốt nó lên xuống. Kɧoáı ©ảʍ làm cho hắn hơi ngửa cổ ra sau, mồ hôi trượt xuống từ xương hàm sắc cạnh, yếu hầu chuyển động theo động tác nuốt nước bọt, môi mỏng hơi mở, thỉnh thoảng phát ra tiếng thở dốc trầm thấp.
Dư Tỳ nhắm mắt lại, không cách nào khống chế được trí tưởng tượng của bản thân, toàn bộ trong đầu đều là hình ảnh cậu thiếu niên da dẻ trắng nõn đang banh rộng hai đùi cưỡi lên ©ôи ŧɧịt̠ bự của hắn. Cú© Ꮒσα nhỏ xíu của thiếu niên bị dươиɠ ѵậŧ lớn hung tợn banh rộng ra đến không còn nếp nhăn, gậy thịt đâm thẳng vào nơi sâu nhất trong vách ruột mềm mại, cᏂị©Ꮒ thiếu niên xinh đẹp vừa rên rĩ da^ʍ lãng vừa khóc lóc muốn né tránh công kích của cây dươиɠ ѵậŧ bự. Cú© Ꮒσα nhỏ siết chặt chẽ, đôi tay thon nhỏ ôm cổ hắn, cả người cậu mềm mại dựa vào l*иg ngực hắn.
"A... a..a...!" Cây hàng to đùng của Dư Tỳ sau hơn trăm lần tuốt cuối cùng bắn ra tinh đặc trắng đυ.c. Cơ bụng gợϊ ȶìиᏂ của hắn lên xuống kịch kiệt, từ đầu khấc to lớn phun ra từng luồng tinh trắng, phun hướng lên trần nhà, trên cơ bụng, cơ ngực ướt đẫm mồ hôi dục tình, thân thể cường tráng đẹp đẽ bóng loáng hơi nước, phối hợp với ánh sáng nhẹ trong căn phòng mờ tối, nếu bất kì nhϊếp ảnh gia nào thấy cảnh này cũng sẽ phải thốt ra những lời khen ngợi cảm thán.
Dư Tỳ rút mấy tờ khăn giấy trên tủ đầu giường, qua loa lau đi tϊиɧ ɖϊ©h͙ trên người mình cũng như ở dưới đất, đứng lên đi tắm.
Bây giờ là tám giờ tối, tính luôn lần mới nãy, Dư Tỳ đã giải tỏa tổng cộng sáu lần trong ngày hôm nay. Lần nào cũng là tinh đặc, không giống những người đàn ông khác nếu phát tiết quá nhiều chỉ có thể bắn ra tϊиɧ ɖϊ©h͙ loãng. Từ khi hắn 16 tuổi, hormone nam khác người thường đã làm cho hắn nhận lấy tính dục cường liệt, mỗi ngày giống như uống thuốc kí©ɧ ɖụ©. Mỗi khi phát tác, hắn nhất định phải dùng tất cả ý chí để làm xong công việc của lúc đó, tìm một chỗ để sảng khoái thủ da^ʍ.
Mà thứ có thể làm hắn bùng nổ tính dục trong nháy mắt, lúc trước thì là nam diễn viên GV mông to vểnh dâʍ đãиɠ trong tạp chí, phim ảnh. Nhưng từ bốn năm trước, hắn vô tình cứu một thiếu niên, kể từ đó ảo tưởng tính dục của hắn chưa từng thay đổi thành người khác. Chỉ cần hắn nghĩ đến thiếu niên tinh xảo dựa vào lòng, đầu thỉnh thoảng cọ cọ l*иg ngực, dươиɠ ѵậŧ bự của hắn sẽ mất khống chế mà dựng đứng cứng ngắc lên. Bốn năm nay hắn cũng có đi tìm bạn giường, nhưng dù hắn có cố gắng tuốt cây gậy thịt lớn như thế nào thì nó cũng không chịu cương lên.
Lúc nhỏ hắn không muốn tìm người lung tung, vì vậy mà cố gắng nhịn, đến khi hắn trưởng thành đi tìm người, thì lại không cương được ----
Dư Tỳ thầm nghĩ, phỏng chừng không có ai tin rằng một người mắc bệnh nghiện tìиɧ ɖu͙© 24 năm qua vẫn còn là trai tân.
Điện thoại di động trên bàn rung lên brừ brừ, Dư Tỳ cầm khăn lau tóc bằng một tay, tay kia cầm điện thoại nhận cuộc gọi: "Alo, sao?"
"Dư Tỳ, công ty chúng ta tối nay muốn làm một party chiêu đãi người mẫu nam đang hot" người gọi là đồng nghiệp hắn, "Tôi gửi địa chỉ cho cậu, lát nữa cậu qua đây tụ tập với mọi người nhé?"
Dư Tỳ trầm mặc vài giây, nghĩ tối nay cũng không có việc gì, liền đồng ý, "Được, gửi địa chỉ cho tôi."
Bên trong câu lạc bộ người lớn PA, người mẫu nam nổi tiếng trong tạp chí nổi danh đều tụ tập lại, các loại mỹ nam cao cấp đủ khẩu vị cùng xuất hiện một chỗ gần như làm cho chỗ này được tăng level trong nháy mắt. Dư Tỳ mặc đồ hiệu toàn thân, tóc vuốt keo chải lệch, đẹp trai phi thường, một mình ngồi trên ghế dài, bên ngoài là tiếng nhạc thật lớn và đám đông, trong đây các người mẫu nam điên cuồng uống rượu thả cửa, trong lòng mỗi người đềm ôm ấp đủ kiểu người đẹp.
Dư Tỳ không ôm người đẹp, tự mình uống bia từng ngụm, người đàn ông ngồi cạnh vừa cầm chai rượu uống vừa khoe khoang hắn vừa nhận được show của nhãn hàng nổi tiếng nào, trọng tâm trong câu chuyện đều là những chuyện bí mật của công ty, sau đó lại nói sang chuyện người mẫu nữ nào sống dâʍ ɭσạи, các mối quan hệ bẩn thỉu trong giới, ..v..v..
"Ây, bây giờ mấy giờ rồi?" Có người hưng phấn hỏi.
"Sắp mười một giờ, sao vậy?"
"Đúng mười một giờ, show nhảy thoát y nổi tiếng nhất chỗ này sẽ bắt đầu!"
Dựa theo lệ cũ của câu lạc bộ này, mỗi ngày đúng mười một giờ sẽ diễn ra show nhảy thoát y táo bạo, mà bây giờ là cuối tuần, theo thông lệ của bọn họ, mười một giờ tối cuối tuần sẽ có vũ công có giá trị nhất câu lạc bộ, kỹ thuật nhảy đẹp nhất trình diễn.
Dư Tỳ tính tình lạnh nhạt, đối với đạo lí đối nhân xử thế, nếu hắn thấy có thể không quan tâm thì sẽ không để ý tới. Hắn chỉ muốn ra ngoài gϊếŧ thời gian, tiện thể uống chút rượu. Những người mới vào giới muốn nịnh bợ hắn ở xung quanh lôi lôi kéo kéo hắn chen chúc đến trước sân khấu, nơi lát nữa sẽ có vũ công biểu diễn. Trong tay Dư Tỳ cầm một lon bia, xung quanh mọi người đều phấn khích nhảy nhót theo tiếng nhạc xập xình và ánh đèn. Hắn đứng giữa đám người đang vặn vẹo mà lạnh lùng uống bia, có phụ nữ tiếp cận đến, tiến lên cọ vào người, hắn lạnh mặt kéo áo ngực của cô ta ra, đem bia lạnh đổ vào rồi đẩy cô ta qua một bên. Cô ả xấu hổ rời đi, trong phút chốc đã vùi vào ngực người đàn ông khác, thỏa thích cùng hắn hôn lưỡi, sờ mó nhau.
Dư Tỳ suýt chút nữa là quên mất, ở câu lạc bộ tìиɧ ɖu͙© bí ẩn lại cao cấp thế này, dù cho có làʍ t̠ìиɦ tại chỗ hay thậm chí làm tập thể đều không phải là việc gì li kì, đáng kinh ngạc.
Đúng mười một giờ, ánh đèn quầy bar vụt tắt trong nháy mắt, mọi người lập tức yên ắng lại.
Ngọn đèn tròn màu trắng ở sàn nhảy sáng lên, Dư Tỳ đứng bình thản, trên sàn nhảy vang lên tiếng giày cao gót nhẹ nhàng.
Nhưng lúc người đó đã hoàn toàn đứng dưới ánh đèn, hô hấp của Dư Tỳ ngưng lại.
Trên sân khấu là Niếp Khả đã trưởng thành, đeo một cái mặt nạ nửa mặt tuyệt đẹp, dưới ngọn đèn chiếu rọi, da thịt vốn dĩ trắng nõn gần như trở nên trong suốt, trên cơ thể vẫn không có chút thịt thừa, từng đường nét bộ phận toàn thân đều đẹp đẽ quá mức. Khác với từng khối cơ lớn mà Dư Tỳ và bọn họ có được do cố ý tập luyện để đạt được hiệu quả quay chụp, thịt trên người cậu nhìn qua vô cùng mềm mại, giống như từng khối từng khối đậu hủ trắng noãn mềm mượt, bóp trong tay một cái liền chảy nước.
Trên người cậu thiếu niên khoác áo choàng bằng ren, cơ thể được dây đai đen bóng quấn lấy từng vòng, từ ngực đến bắp chân, kiểu quấn vô cùng gợi lên tìиɧ ɖu͙©, hai viên đầṳ ѵú nhỏ bị sự ràng buột chặt chẽ của dây đai mà nổi lên. Thịt vυ" phình phình bị đè ép nổi thành mấy phần, thịt mềm trên eo cũng bị nặn trồi lên từ khoảng hở dây đai. Cái mông to hình trái đào mật làm người hoa mắt mê mẩn chỉ được quấn dây nửa dưới, che đi lỗ da^ʍ, hơn nửa thịt mông bởi vì bị ràng buộc mà càng vểnh cao. Chim nhỏ đáng thương nằm dưới dây đai chống lên cứng ngắc, dưới ánh sáng đèn có thể nhìn ra được hình dạng của bé chim kề sát bụng dưới cậu.
Tiếng nhạc Saxophone vang lên triền miên, thiếu niên nhìn khán phòng cười ngượng ngùng, nắm lấy cột thép nhẹ nhàng xoay một vòng, sau đó hướng cái mông to ra ngoài sân khấu chu lên, bắt đầu tưng nảy, xoay chuyển, rung lắc nó theo tiếng nhạc. Cậu cuốn theo tiếng nhạc sắc tình mà làm chiếc áo choàng ren trên người tuột ra, chiếc áo choàng mang theo mùi thơm thiếu niên rơi xuống ngay trên đầu Dư Tỳ.
Dư Tỳ chưa kịp phản ứng, áo choàng bị mọi người xung quanh cướp lấy, xé rách phân nửa. Những người ở đây vừa có đồng tính vừa có dị tính, nhưng mọi người lúc này không hẹn mà đều cùng bị bé da^ʍ cực phẩm trên sân khấu hấp dẫn, tìиɧ ɖu͙© tăng vọt.
Dù bốn năm đã trôi qua, Dư Tỳ cũng không thể nhận lầm thân thể hoàn mỹ này. Hắn đã cᏂị©Ꮒ cậu vô số lần trong mộng, đùa bỡn cậu, làm cho thiếu niên trong giấc mơ ở trong mắt, trong lòng chỉ có hắn. Mà khi người đã cuối cùng xuất hiện một cách chân thật, Dư Tỳ lại có cảm giác không thật. Côи ŧɧịt̠ lớn của hắn trong nháy mắt cương lên, đôi mắt chặt chẽ dán lên người thiếu niên.
Niếp Khả cảm thấy mình xấu hổ sắp ngất đi mất....
Người đàn ông bốn năm trước cứu cậu, để cho cậu rơi vào sự thầm mến vô vọng, lúc này đang đứng dưới sân khấu!
Niếp Khả nhảy nhẹ nhàng vòng quanh cột thép, trong tay nắm dây đai khống chế chúng, để chúng trượt theo từng động tác của cậu, lộ ra phân nửa l*иg ngực cùng với núʍ ѵú hồng phấn. Cậu lắc lắc ái eo thon nhỏ, một tay dùng sức lớn vân vê thịt vυ", kéo đầṳ ѵú đưa ra dưới ánh đèn để khán giả nhìn rõ ràng hơn. Dưới sân khấu vang lên tiếng hô hào cổ vũ, giây tiếp theo một đống xấp tiền mỏng được ném lên sân khấu. Người đàn ông cứu cậu bốn năm trước vẫn đứng yên đó, tay phải phủ lên đũng quần, hung hăng nắn bóp cây hàng to lớn của hắn.
Anh ấy, anh ấy đang nhìn mình để thủ da^ʍ sao.... Ý thức được chuyện này, khuôn mặt Niếp Khả đỏ bừng, thiếu chút nữa là trượt té trên giày cao gót. Động tác trên tay mắc phải sai sót, một viên núʍ ѵú khác cũng lộ ra, tiếng quấy rối dưới sân khấu càng lúc càng náo nhiệt, vậy mà trong mắt Niếp Khả bây giờ không chứa được người khán giả nào khác nữa.
Một cơn ngứa ngáy khó nhịn truyền lên từ trong thân thể, lỗ bướm và c̠úc̠ Ꮒσα cậu đều chảy ra nước. Bệnh phô da^ʍ của Niếp Khả bởi vì Dư Tỳ mà bùng nổ, cậu khó nhịn mà lấy khuỷu tay và giày cao gót chống đỡ cơ thể, hai đùi banh rộng hướng về Dư Tỳ, hẩy hẩy con bướm nứиɠ bị bó siết lộ rõ hình dạng về phía hắn, sợi dây đai lỏng lẻo làm chim nhỏ lắc lư bị phơi bày ra. Dư Tỳ nhìn thấy mà khí huyết dâng lên, bàn tay nắm cây hàng bự dùng lực mạnh đến phát đau. Dây đai giữa hai chân thiếu niên càng lúc càng lỏng lẻo theo từng vòng xoay, người xung quanh túm tụm lại càng nhiều, ai cũng đều thở gấp thủ da^ʍ hoặc đùa bỡn nhân tình trong ngực họ. Niếp Khả càng nhảy càng dến gần Dư Tỳ, cuối cùng làm Dư Tỳ phát hiện ---- tình nhân trong mộng của hắn là một người song tính, phía dưới chim cậu là cái bướm da^ʍ chỉ phái nữ mới có.
"Ư....a... Tiên sinh...." Khuôn mặt Niếp Khả đỏ ửng, thở hổn hển, cậu banh rộng hai đùi, hẩy hẩy bướm da^ʍ về phía Dư Tỳ, như muốn đưa bướm nứиɠ cho người đàn ông ấy thưởng thức. Trong đám khán giả đã có người bắn tinh ra.
Khuỷu tay Niếp Khả không chống đỡ nổi, cậu xoay mình lại, vểnh mông lên cao, cầm sợi dây đai đang kẹp giữa cặp chân mê hồn, hai tay nắm lấy hai đầu kéo sợi dây chà xát lên c̠úc̠ Ꮒσα, chim nhỏ và l*и nứиɠ của bản thân.
"Ư...a... Tiên sinh ~~ Tiên sinh ơi ~~" Tiếng kêu da^ʍ mềm mại của Niếp Khả xuyên qua tiếng nhạc truyền vào tai Dư Tỳ. Dư Tỳ gầm nhẹ lên, tăng nhanh tốc độ tuốt dươиɠ ѵậŧ bự. Lúc này, nhân viên trên sân khấu đưa xuống một cây súng bắn nước đẹp đẽ.
"Tiên sinh, đây là phân đoạn tương tác với vũ công của chúng tôi, ngài có thể dùng súng bắn nước nhắm bắn lên bất kì vị trí nào của cậu ấy."
Niếp Khả nghe thấy, cậu phối hợp kéo dây đai đen ra, hai tay vạch hai mép l*и sang hai bên, lộ ra cái lỗ da^ʍ hồng hào, hướng về phía khán giả vặn vẹo, miệng cậu nhẹ nhàng nói với Dư Tỳ: "Tới... Tiên sinh, tiên sinh bắn vào chỗ này đi..."
Dư Tỳ thở gấp, một tay vẫn nắm hung khí to bự của mình, tay kia cầm súng nhắm ngay cái l*и da^ʍ của Niếp Khả, bắn ra từng tia nước mạnh!
"Á a a ~~ ư a~~~~!!" Âm đế vô cùng nhạy cảm của Niếp Khả bị tia nước bắn lên phụt phụt, luồng kí©ɧ ŧɧí©ɧ sướиɠ khoái cuộn sạch đi thần kinh cậu. Bắp đùi cậu co giật, muốn khép chặt lại, nhưng cậu không nỡ bỏ đi khát vọng được người đàn ông đó mang đến kɧoáı ©ảʍ. Niếp Khả bị tia nước mạnh bắn đến chảy nước mắt, hai tay vẫn gắt gao banh mép l*и mình ra, hộŧ ɭε, mép lỗ nhỏ bị nước chảy cọ rửa đến biến đổi hình dạng!
"A a!!! Tiên sinh ~~~! ! ! Tiên sinh bắn lên bướm da^ʍ của em ~~~!!!" Mông Niếp Khả uốn éo, tia nước liên tục phun ra chảy tới khắp nơi, bờ mông như quả đào mật dính đầy nước đang lắc lư. Lỗ l*и bị bắn vào rất nhiều nước lạnh, bị thịt non ép chảy ra men theo bắp đùi cậu trượt xuống. Khu vực khán giả đã biến thành một sân bãi làʍ t̠ìиɦ tập thể, có người vừa cᏂị©Ꮒ lỗ vừa ném tiền lên sân khấu.
"A a a a ~~~ a a a a tiên sinh ơi! ! ! Bướm nứиɠ sắp cao trào huhuhuhu tiên sinh ~! ! ! ! !"
Dư Tỳ đỏ mắt bắn tất cả nước trong súng vào trong lỗ l*и và c̠úc̠ Ꮒσα của cậu bé dâʍ ɭσạи trên sân khấu. Niếp Khả khóc lóc kêu rên vạch l*и ra đạt tới cực khoái. Dư Tỳ cũng lêи đỉиɦ cùng lúc, hắn tháo ra bộ phận giữ nước của súng nước, phun tinh đặc vào trong đó, sau đó nhắm ngay c̠úc̠ Ꮒσα Niếp Khả mà bắn lên!
"Ư ư ~~" Niếp Khả chu mông, xụi lơ mà tiếp nhận luồng tϊиɧ ŧяùиɠ đặc dính nóng rực.
Hơi thở Dư Tỳ dồn dập, hắn quát: "Chờ tôi ở hậu trường!"
⬅ Trước Tiếp ➡