⬅ Trước Tiếp ➡
Ngày tháng sau đó, cuộc sống của Ninh Tiểu Bạch vô cùng tự tại.
Mỗi ngày dậy đều có cơm nấu sẵn cho ăn, tuy rằng ăn không phải ngon gì, thế nhưng so rau dại cậu đào thì tốt hơn nhiều.
Sáng sớm lúc anh trai làm việc, cậu cũng sẽ đi theo, làm những gì có thể làm.
Những thanh niên trí thức đều khá là hiền lành, thấy cậu đáng yêu, thỉnh thoảng còn cho cậu kẹo ăn, cuộc sống của cậu khá thư thái.
Anh của cậu thì không cần phải nói, bánh bích quy, mạch nha và kẹo, đều mặc sức cho cậu ăn, cậu đã từ một đứa cô nhi biến thành tiểu thiếu gia giàu có.
...
Buổi tối, Ninh Tiểu Bạch nép trong l*иg ngực của anh trai, nghe anh trai kể chuyện cho cậu, đột nhiên...
"Tiểu Bạch, ba mẹ muốn gặp em, tết đến đội trưởng Lý cho anh nghỉ nửa tháng, anh mang em về gặp họ có được không?"
Cơn buồn ngủ của Ninh Tiểu Bạch trong nháy mắt chạy sạch.
Trên khuôn mặt nhỏ nhắn đầy vẻ xoắn xuýt, nếu như cha mẹ nhà họ Chương không thích cậu thì làm sao bây giờ.
Chương Kiến Lập: "Không sao đâu, nếu Tiểu Bạch không muốn, sang năm chúng ta lại về."
Ninh Tiểu Bạch nghe vậy thì sững sờ, anh trai của cậu vậy mà vì cậu, tết cũng không về, vậy nếu cậu không đáp ứng, chẳng phải là quá không hiểu chuyện sao.
"Anh ơi, cha mẹ sẽ thích em chứ?"
Chương Kiến Lập xoa đầu em trai, trong lòng mềm mại một mảnh, dịu dàng nói: "Chắc chắn thích mà, Tiểu Bạch quên rồi à, mạch nha trong nhà chính là cha mẹ mua cho Tiểu Bạch đó, bọn họ thích Tiểu Bạch đó, Tiểu Bạch đừng lo lắng."
"Còn cháu nhỏ nữa, sau khi cháu nhỏ biết mình có thêm một chú nhỏ, rất vui vẻ đấy, còn nói muốn đem đồ chơi mình thích nhất cho chú nhỏ nữa."
Ninh Tiểu Bạch: "Vậy...Được rồi, Tết chúng ta liền trở về gặp cha, mẹ, anh cả, chị dâu và cháu nhỏ."
"Ừm, được thôi, nghe Tiểu Bạch đó, Tiểu Bạch ngoan quá."
...
Cha mẹ còn chưa thấy, Ninh Tiểu Bạch đã nhìn thấy chị dâu tương lai trước.
"Anh Chương, em thích anh, chúng ta hẹn hò đi,:
" Lý cô nương, xin tự trọng."
"Anh Chương, em là nữ sinh trung học nhất trong thôn chúng ta, sau nằm liền lên cao trung rồi, có tiếng nói chúng với anh, anh có thể suy nghĩ một chút, ngày mai em lại tới tìm anh."
Nói xong, sợ Chương Kiến Lập từ chối, Lý Thúy Anh lập tức chạy đi.
Chương Kiến Lập nhìn hình bóng của cô gái, không vui cau mày.
Đừng ngoài quen sát lời tỏ tình của nữ chính, trong lòng của Ninh Tiểu Bạch cảm khái không thôi, ngẫm lại thì hiện tại nữ chính mới mười bốn, mười lăm tuổi, đã mạnh dạn bắt đầu theo đuổi nam nhân, thật ra trưởng thành sớm mà.
Mà cậu đây, kiếp trước lúc cậu mười bốn, mười lăm tuổi, hình như cả ngày không phải đánh nhau thì chính là chơi game, yêu đương gì đó, hình như cũng chưa từng nghĩ tới.
Chương Kiến Lập xoay người lại liền nhìn thấy bánh bao gạo nếp trốn ở chân tường, hắn cười vẫy tay với em trai.
"Tiểu Bạch, lại đây."
Ninh Tiểu Bạch cộc cộc chạy tới.
"Anh ơi ~ Anh muốn tìm chị dâu cho em ạ?"
"Nói bậy, không có chị dâu."
⬅ Trước Tiếp ➡