Tô Thiều Đường ngủ rất an tĩnh, hô hấp nhẹ nhàng, ánh nắng ấm áp xuyên qua cửa sổ chiếu lên mặt nàng, tựa hồ như trải lên ánh hào quang, nhìn nàng như thế này, chẳng ai có thể tin tưởng, tư thế ngủ của nàng vào ban đêm sẽ phá lệ, cực kỳ không đứng đắn.
Thẩm Ngọc Án bị lăn lộn một đêm, cơ hồ vừa mới nhắm mắt, trên người liền như có một gánh nặng đè nặng, khi hắn mở mắt ra, hai chân của nữa tử không biết từ khi nào đã duỗi thẳng trên người hắn.
Sau khi đẩy ra, rất mau nữ tử lại quay về tư thế cũ.
Sau đó, Thẩm Ngọc Án cũng lười cử động nữa, nhưng Tô Thiều Đường hiển nhiên không hiểu chuyện như vậy, được nước lấn tới, một lúc sau dường như toàn bộ người nàng đều đè lên người hắn.
Đừng nói là Thẩm Ngọc Án, nay cả những người trong thoại bản huy động nội lực, cũng nào thể ngủ yên dưới áp lực như này.
Thẩm Ngọc Án đưa tay nhéo nhéo mi tâm, hắn và Tô Thiều Đường có thể nói là cùng chung chăn gối mấy ngày, chưa hề biết nàng từng có loại thói quen này, cố tình Tô Thiều Đường khi ngủ một mình lại ngoan ngoãn, nhu thuận muốn mệnh, nhưng vừa như hiện tại, đúng lúc bên cạnh có thêm một người, nàng liền tựa như thả bay chính mình.
Tới khi Tô Thiều Đường tỉnh lại, trong nhà sớm không còn bóng dáng Thẩm Ngọc Án, nàng không biết Thẩm Ngọc Án đã tới, ngủ cả một đêm sớm đã đủ thời gian cho nàng chỉnh lý lại cảm xúc, nghe thấy tiếng gõ cửa, nàng lười biếng mà hô lên
“Tiến vào đi.”
Rất mau, đám thị nữ đẩy cửa tiến vào.
Nhờ trí nhớ của nguyên thân, Tô Thiều Đường liền dễ dàng nhận ra hai thị nữ đi đầu là nha hoàn hồi môn của mình, một người kêu Lạc Xuân, một người kêu Lạc Thu, được nguyên thân mang vào hầu phủ, hai người tính cách đều thực trầm ổn và cũng cũng đủ trung thành..
Trong khi rửa mặt, Lạc Thu nói
“Phu nhân, giờ Mẹo Hầu gia có đi vào tiền viện, hình như có chút mệt mỏi, hai ngày này ở trong cung sợ là bận xử lý công vụ, phu nhân có cần thỉnh Hầu gia tới cùng ăn sáng?”
Tô Thiều Đường sửng sốt một lát mới hiểu được ý nghĩa trong lời nói của Lạc Thụ
Hôm qua, Thẩm Ngọc Án ngủ ở phòng nàng?
Tô Thiều Đường đối với chuyện này hoàn toàn không biết gì cả, cũng chưa từng ở trước mặt thị nữ biểu lộ cái gì, nhưng đối với hệ thống lại không khách khí như vậy “Nam chủ đã tới, thế mà ngươi lại không nói cho ta?”
Hệ thống trợn tròn mắt Tôi cũng không biết
Sợ Tô Thiều Đường không tin, hệ thống vội vàng giải thích
Vì để tránh thấy những thứ không nên thấy, buổi tối hệ thống cũng ngủ đông.
Hệ thống vội vội lật xem nhật ký, cuối cùng Tô Thiều Đường cũng phát hiện cái hệ thống này thật quá không đáng tin cậy, nàng tức giận trợn trắng mắt.
Tô Thiều Đường không muốn gặp nam chủ, đương nhiên không bảo người đi mời Thẩm Ngọc Án tới, nàng tự mình dùng đồ ăn sáng, phòng bếp đưa điểm tâm tới, không thể không nói, điểm tâm làm không tồi, đường thời đại này là một thứ rất đáng giá, nhưng Hầu phủ không thiếu, đầu bếp ở đây bỏ rất nhiều đường, không chút keo kiệt.
Khiến điểm tâm ngọt này có chút ngọt phát ngán, Tô Thiều Đường không thể không phân phó
“Lần sau khi làm điểm tâm, bảo phòng bếp bỏ ít đường thôi.”