⬅ Trước Tiếp ➡
Tô Thiều Đường ngồi trên giường, tấm gương đồng trên bàn trang điểm mơ hồ hiện ra khuôn mặt của một nữ tử, rất xinh đẹp, mặt tựa Xuân Đào, lông mi dài hơi run run, giống như mờ mịt một tia buồn tủi trong đó, bộ dáng cắn môi ủy khuất khiến người khác càng muốn dỗ dành làm nàng tươi cười.
Tính tình nàng thất thường căn bản không thể chịu được chuyện tự mình ủy khuất mình.
"Ta sẽ không làm điều đó "
Giọng nói của nguyên chủ vốn nhẹ nhàng mềm mại, nhưng bởi vì Tô Thiều Đường khi nói chuyện đều có giương cao ngữ điệu của chính mình, vô cùng kiều khí, hai má đỏ bừng vì tức giận, rõ ràng là lời nói trong lúc tức giận nhưng lại thật giống như là làm nũng.
Hệ thống sớm đã biết tính tình của nàng từ việc nàng bỏ ăn một ngày, cũng không dám chọc tức nàng, nói cho cùng, nó chưa được phép đã đem nàng trói định ở nơi này, hệ thống cũng được mô phỏng tình cảm của nhân loại, bởi vậy nó cũng có chút lương tâm
Kỳ thật... trong nhiệm vụ này cũng có lỗ hổng có thể lợi dụng, chỉ cần nam chủ không lấy người khác, có thể coi như là hoàn thành nhiệm vụ.
Dù sao chỉ cần xung quanh nam chủ ký chủ là người duy nhất, trong mắt không có người khác, một lòng một dạ với ký chủ là được
Tô Thiều Đường trợn tròn hai mắt, hồi lâu không có nói chuyện với hệ thống, chỉ im lặng ngồi đấy, nói lớn với người ở bên ngoài
“Gọi người đưa đồ ăn tiến vào đây.”
Hệ thống cũng yên tĩnh lại, ký chủ chịu dùng bữa, đại biểu nàng đã chấp nhận.
Lúc này Tô Thiều Đường mới ý thức được bên ngoài trời đã tối.
Nàng sờ bụng, nhịn đói một ngày, nàng cảm thấy sớm đã đói đến dạ dày khó chịu, bởi vậy, lông mày nàng rũ xuống, cả người trông có vẻ mệt mỏi.
Lạc Xuân và Lạc Thu sớm đã gấp tới không chịu nổi, nghe thấy động tĩnh bên trong thì lập tức tiến vào, thị nữ bày một bàn đồ ăn, hai người vội vàng hầu hạ Tô Thiều Đường rửa mặt.
Lạc Xuân cùng Lạc Thu khẽ liếc nhau sau mới thận trọng hỏi
“Hôm nay phu nhân có tâm sự gì sao ạ?”
Phu nhân đã một ngày không ra ngoài, không ăn uống, chuyện này chưa bao giờ xảy ra với phu nhân.
Tô Thiều Đường không nói gì, Lạc Thu đoán "Phu nhân chẳng lẽ đang nhớ tới Hầu gia sao?"
Hầu gia trong lời của Lạc Thu chính là nam chủ Thẩm Ngọc Án, cũng chính là trượng phu của nguyên chủ, nói cách khác, là trượng phu hiện tại của nàng, nàng và Thẩm Ngọc Án đã thành thân được một tháng, mặc dù ngày nào họ cũng ngủ chung giường nhưng cũng không mấy thân cận.
Ngày hôm qua, Thẩm Ngọc Án bị triệu tới trong cung, nay vẫn chưa trở về.
Đây cũng là nguyên nhân Tô Thiều Đường từ sáng tới giờ đều không nhìn thấy Thẩm Ngọc Án, theo trí nhớ cũ của nàng, trừ khi Thẩm Ngọc Án có công vụ chưa xử lý xong, nếu không nàng mỗi ngày đều sẽ phải cùng Thẩm Ngọc Án ăn tối.
Hàng lông mày nhỏ của Tô Thiều Đường lập nhíu lại, suýt chút nữa không như không khống chế được vẻ mặt chán ghét của mình
"Ai thèm nhớ hắn?"
Tô Thiều Đường biết nội dung trong nguyên tác, đương nhiên cũng biết lý do Thẩm Ngọc Án tiến cung, đương kim Thánh Thượng muốn đi du ngoạn phương Nam, thân là ngoại tôn tử và còn là thân tín của Hoàng đế , Thẩm Viễn đương nhiên là sẽ đi cùng.

⬅ Trước Tiếp ➡