Đây là lần đầu Nguyễn Minh đến nơi làm việc của Lý Dương Phong, căn phòng rất rộng, bước vào phòng, đập vào mắt là tấm kính lớn, từ đây có thể nhìn được toàn cảnh đô thị, phần tường bên trái phòng làm tủ âm tường, trong tủ đặt nhiều loại sách kinh tế, cũng như các bình gốm sứ có hình dáng lạ mắt, bàn làm việc được đặt bên phải phòng, sau bàn làm việc là chiếc tường lớn ốp đá hoa cương nguyên khối, giữa tấm đá hoa cương là chiếc đồng hồ lớn mạ vàng.
Tổng thể rất sang trọng và chuyên nghiệp.
Nhưng bất ngờ là Nguyễn Minh và Lý Dương Phong không ăn trong căn phòng này. Đằng sau tủ sách là một căn phòng có cả giường và một ban công rộng được thiết kế có mái che nên không những không bị nắng, mà còn rất thoáng mát.
Lý Dương Phong đặt hộp cơm xuống một cái bàn gỗ ngoài ban công, sau đó lịch sự kéo ghế ra cho Nguyễn Minh, Nguyễn Minh ngoan ngoãn cảm ơn hắn rồi ngồi xuống.
Cuối cùng, đôi tình nhân trẻ bắt đầu bữa cơm. Trong bữa cơm, Lý Dương Phong hỏi han lịch học hàng ngày của cậu, cậu vui vẻ trả lời, bỗng dưng, Nguyễn Minh nghĩ ra gì đó.
"Hàng ngày chú cũng hay ăn trưa một mình ở đây ạ?” Nguyễn Minh nhìn hắn thắc mắc.
Lý Dương Phong không có thói quen ăn trưa, hắn chỉ ăn khi có hẹn với đối tác ở nhà hàng, còn bình thường hắn không ăn. Nhưng điều hắn nói ra lại khác
“Ừm, thực ra tầng hai là nhà ăn, nhưng nếu tôi ăn ở đó mọi người sẽ không được thoải mái, nên tôi hay ăn một mình…” Lý Dương Phong vừa nói vừa cố diễn ra nét bi thương.
Chú heo Nguyễn Minh bị tình yêu che mờ mắt, không thấy hắn diễn mà cho là thật, cậu vội vã an ủi hắn
“Vậy em sẽ đến đây ăn với chú hằng, dù sao em cũng tiện đường đến trường.”
Lý Dương Phong dĩ nhiên đồng ý.
“Cảm ơn em.” Hắn đưa tay nắm lấy một tay cậụ
“Chú không cần cảm ơn em…”
"Dù sao chúng ta cũng là hôn phu của nhaụ”
nan
Sau bữa trưa, Nguyễn Minh nằm chơi trong phòng nghỉ của Lý Dương Phong một lúc rồi lên trường. Hôm nay cậu không có tiết, nhưng giáo sư An đã nhờ cậu phụ giúp ông dọn dẹp phòng làm việc, và cậu đã đồng ý, dù sao giáo sư An đã giúp cậu rất nhiều trong đề tài tranh suất học bổng năm ngoái.
“Nguyễn Minh, em bưng thùng giấy này đặt vào nhà kho giúp thầy nhé.”
Nguyễn Minh ngoan ngoãn dạ vâng, rồi bê thùng giấy ra khỏi phòng. Nhà kho thực chất là một phòng chuyên lưu trữ tài liệu ở cuối dãy hành lang, cậu chỉ cần đi bộ hai đến ba phút là tới.
Vừa đến trước cửa phòng, Nguyễn Minh đột nhiên đứng loạng choạng không vững, cậu nghĩ là do bản thân thường ngày lười hoạt động, hôm nay lại làm việc nặng, cơ thể có chút không chịu được. Nhưng khi Nguyễn Minh vào trong phòng, đặt thùng giấy đến vị trí cần đặt, cậu quay lại bước về phía cửa, thì mắt cậu mờ đi, nhìn không rõ phía trước, cậu dùng một tay dựa vào tường, tay kia dụi dụi mắt, không được bao lâu sau, Nguyễn Minh khụy xuống đất rồi ngất đi.
Ba mươi phút sau, giáo sư An vẫn chưa thấy cậu quay về nên đi tìm, ông đi đến nhà kho, càng đến gần, ông càng cảm nhận được một mùi hương nào đó, mùi sữa nhè nhẹ, ngọt ngào mà không ngấy. Giáo sư An nhíu mày khó hiểu, sao ở đây lại có một Omega động dục?
Ông lần theo mùi hương, tiến vào một góc tối của căn phòng. Bất ngờ thay, người đang động dục lại chính là Nguyễn Minh một Beta, nhưng ông không có nhiều thời gian để thắc mắc như vậy, giáo sư An vội đến lay Nguyễn Minh, người cậu đã nóng như phát sốt, miệng kêu ra vài câu nức nở, chân cậu co lại, hai tay vô thức che đi tuyến thể đang sưng lên.
Nóng quá, khó chịu quá… Muốn…
Giáo sư An đỡ lấy một bên tay Nguyễn Minh, thân thể già yếu chống đỡ sức nặng của cậu thiếu niên trẻ, may mắn là người cậu cũng chẳng có mấy lạng thịt, nên ông chỉ gặp chút khó khăn.
"Nguyễn Minh, thầy nhờ em đến đây giúp thầy mà em lại hành thầy như vậy.” Giáo sư An vừa đỡ Nguyễn Minh đang ngất xỉu, vừa luyên thuyên trách mắng.
Không biết sau bao lâu, Nguyễn Minh mới thức dậy trong phòng y tế. Đối diện cậu là giáo sư An và cô Thư, bác sĩ của trường học, hai người đang nói chuyện về vấn đề của Nguyễn Minh. Thấy cậu cựa mình ngồi dậy, giáo sư An và cô Thư đều chạy lại đỡ.
"Em còn yếu lắm, nên nằm xuống đi.” Cô Thư nhẹ nhàng nói.
Nguyễn Minh cúi đầu suy nghĩ lại chuyện lúc nãy, hình như cậu động dục, cậu ngước lên nhìn cô Thư, xác nhận phỏng đoán của mình.
"Em… em phân hóa thành Omega đúng không ạ?”
Trái lại với suy tính của cậu, cô ban đầu gật đầu, nhưng nhanh chóng đổi qua lắc đầu, việc này làm cậu có chút khó hiểụ Cô Thư hiểu Nguyễn Minh đang suy nghĩ chuyện gì, nên nhanh chóng giải thích
"Cô không chắc, khi nãy khi giáo sư An đỡ em đến đây, xác thực em đang động dục, tỏa pheromone rất nhiều, cô còn đang xem hồ sơ sức khỏe để lựa thuốc ứng chế cho em, vì có thể nếu tiêm lung tung, em sẽ bị dị ứng rồi sốc thuốc. Nhưng đến khi tôi lục ra hồ sơ của em, pheromone của em đã tự động biến mất, không còn lại chút gì, như một Beta bình thường.”
Cô Thư nhìn Nguyễn Minh một lúc, cậu vẫn bình tĩnh không có phản ứng gì quá lớn, cô yên tâm nói thêm
"Có lẽ em là Omega lặn, nên mới có thể động dục. Tuy nhiên, việc em chỉ mới động dục một lúc rồi hết, trên người em còn không tỏa ra chút mùi nào là cực kỳ bất thường. Cô khuyên em nên báo với gia đình, rồi sắp xếp đi khám xem tình trạng cơ thể hiện tại của em là đang bị gì.”
Mặt Nguyễn Minh không một cảm xúc, cậu vâng dạ cảm ơn giáo sư An và cô Thư, sau đó xin phép ra về.
Việc đầu tiên Nguyễn Minh làm là nhắn tin cho Lý Dương Phong, nói cậu sẽ về trễ, sau đó đứng ngơ người sắp xếp lại lượng thông tin cậu mới nhận được.
Trước đó, cậu từng cầu trời mong cậu có thể là một Omega, vì Lý Dương Phong là một Alpha cấp cao, cậu đoán hắn sẽ thích một Omega, vì chỉ có Omega mới có thể sinh con cho Alpha.
Nhưng điều ước đó sao lại linh nghiệm vào lúc này…
Hiện tại, Lý Dương Phong đính hôn với cậu là vì cậu là Beta, nếu cậu không phải Beta thì chắc chắn sẽ không bao giờ có duyên với hắn. Nguyễn Minh ngồi gục xuống đất, giờ cậu rất bối rối, lỡ như cậu thật sự là Omega, Lý Dương Phong sẽ hủy hôn.
Không dễ gì Nguyễn Minh mới được đến gần Lý Dương Phong như vậy.
Thực sự cậu đã cảm thấy bản thân rất may mắn mới có thể đính hôn với Lý Dương Phong, một tháng, hai tháng, rồi ba tháng chờ đợi hắn đi công tác về cũng không sao, nhưng cậu chỉ mới thực sự đính hôn với hắn được hai ngày.
Ông trời cho Nguyễn Minh một hy vọng lớn, đến khi cậu sắp chạm đến nó, nó liền biến mất như chưa từng tồn tại.
"Nguyễn Minh, mày sẽ ổn thôi, sẽ ổn thôi.” Nguyễn Minh tự xoa dịu bản thân, nhưng càng cố gắng bình tĩnh, nước mắt càng rơi nhiều hơn, giọng nói đang tự trấn an bản thân cũng nghẹn lại, không thể nói gì nữa.