Liên Nhi hít sâu một hơi : "Cho nên.. hôm qua khi phụ thân ép hỏi ta, dưới tình thế cấp bách, ta đã nói ý trung nhân của ta là Hứa công tử."
Lời nói vừa ra khỏi miệng, Hứa Phỉ lập tức ho nhẹ vài tiếng: "Cái gì?"
Liên Nhi vội vàng trấn an hắn: "Ta chỉ thuận miệng nói ra, phụ thân chưa từng tin là thật, Hứa công tử không cần để ý."
Sắc mặt Hứa Phỉ tái nhợt ốm yếu, ho khan dữ dội, khóe mắt phiếm hồng như muốn rơi lệ, nhưng miệng vẫn nói lời đồng cảm: "Không sao, tại hạ vốn không phải người tương xứng với cô nương."
Mắt thấy càng nói càng đen, Liên Nhi giải thích: "Không phải, Hứa công tử là người rất tốt, ta nguyện ý ở bên huynh --"
Hứa Phỉ ngừng thở dốc, trong phòng nhất thời im lặng không một tiếng động, hắn cúi đầu, Liên Nhi nhìn không rõ biểu cảm của hắn.
Một lát sau, hắn nâng mặt lên, gằn từng chữ: "Cô nương thích ta?"
Thích và ở bên nhau là hai điều hoàn toàn khác biệt, Liên Nhi cân nhắc lời nói, không dám nhìn thẳng vào mắt hắn: "Ta thích ở bên Hứa công tử."
Nàng biết rằng mình ích kỷ, nhưng hiển nhiên chuyện hôn sự của mình không thể trì hoãn thêm được nữa.
Ánh mắt Hứa Phỉ ảm đạm, nhưng cảm xúc đã bình tĩnh trở lại: "Ta hiểu rồi."
"Ta --" Liên Nhi lấy hết can đảm hé miệng, Hứa Phỉ lại mở miệng trước một bước.
Hắn nhẹ nhàng nắm lấy tay nàng, cười nói: "Ta biết, trở về ta sẽ nói với phụ thân. Nhắc tới việc này, ngược lại ta chỉ sợ nàng phải chịu ấm ức, ở bên cạnh ta, e rằng nàng sẽ gặp phải không ít lời chỉ trích, ta đã nghe quen những lời đó rồi, chỉ thiệt thòi cho nàng."
Liên Nhi không nghĩ tới sự tình sẽ thuận lợi như vậy, mới đầu nàng chỉ muốn trò chuyện với Hứa Phỉ, thăm dò ý tứ của hắn, vì sao hiện tại hai người lại tự định chung thân luôn rồi?
Bàn tay hắn nhẹ nhàng đặt trên mu bàn tay nàng, khớp xương rõ ràng, mảnh khảnh hữu lực, Liên Nhi nhỏ giọng hỏi hắn: "Vậy.. huynh thì sao? Huynh có thích ta không?"
Trong thư viện, không có nữ tử nào nói với hắn như vậy, ít nhất là Liên Nhi chưa từng thấy.
Hứa Phỉ chậm rãi nói: "Có thể ở bên nàng, ta thụ sủng nhược kinh (*)."
(*): Được sủng ái mà kinh sợ
Trong lòng Liên Nhi mềm nhũn, một mặt nàng cảm thấy bản thấy mình đê tiện, mặt khác lại cảm động trước sự săn sóc dịu dàng của hắn. Thời điểm sắp phải rời đi, nàng còn nhủ thầm trong lòng, sau này thành thân nàng nhất định sẽ đối xử với hắn thật tốt.
Nhìn bóng dáng Trang Liên Nhi đã đi xa, Hứa Phỉ ngồi trong phòng, cầm lấy ly trà mà nàng chưa uống hết, uống một hơi cạn sạch, sau đó nói một câu đầy ẩn ý: "Khó trách."
Tất cả mọi chuyện đều xảy ra nhanh hơn so với dự đoán của Liên Nhi.
Không quá ba ngày, Hứa Quảng Văn dẫn theo Hứa Phỉ tới cửa cầu hôn, mọi người trong nhà đều trừng lớn hai mắt nhìn Trang Liên Nhi vẻ mặt thẹn thùng nắm tay Hứa Phỉ.
Ngày vui như hôm nay, khí sắc của Hứa Phỉ cũng tốt hơn chút, hắn mặc bộ xiêm y màu đen, thân hình gầy ốm nhưng cao lớn, mang lại cho người ta cảm giác trời quang trăng sáng, sắc mặt của Trang Tài Thịnh và thê tử Trương thị cũng không tới mức quá khó coi.