⬅ Trước Tiếp ➡
Mẫu tử hai người không ai nói gì, thước dây của tú nương chuyển tới trước ngực Trang Liên Nhi, sau đó chuyển xuống thắt lưng của nàng, lão cô cô ghi chép vào sổ tay, nói lời khen ngợi: "Dáng người của cô nương rất đẹp."
Trang Liên Nhi khẽ đỏ mặt, không hiểu sao lại nhớ tới Hứa Phỉ.
Hắn, không thể chứ..?
Quả thật nàng có chút kháng cự đối với chuyện phòng the, nhưng nếu sự thành công của nàng dựa trên việc Hứa Phỉ "Không thể", chuyện này không khỏi quá mức tàn nhẫn.
Tú nương tay chân nhẹ nhàng đo xong kích cỡ, trước khi rời đi còn cười tủm tỉm nói: "Nhân đây lão thân cũng xin chúc mừng cô nương trước, trong khoảng thời gian này cô nương hãy bảo dưỡng thân thể thật tốt, nửa tháng sau, chúng nô tỳ sẽ lại quấy rầy một lần nữa."
Trang Liên Nhi ghi nhớ lời này, Trương thị ra hiệu cho nha hoàn thưởng tiền cho tú nương, sau đó tiễn bọn họ rời phủ.
Những ngày này Hứa Phỉ khá nhàn nhã.
Bởi vì sức khỏe hắn không tốt, cho nên hầu hết mọi việc đều giao cho hạ nhân, ngoại trừ việc điều dưỡng thân thể, mỗi khi nhàn rỗi, hắn còn có thể quay lại thư viện giúp phu tử kiểm tra văn chương.
Khác với những nữ hài tử còn chưa cập kê, trong thư viện có rất nhiều người viết văn vì giám khảo. Liên quan tới chính trị, văn học và tính toán kinh doanh, bọn họ phải đánh giá về sự việc trong thiên hạ, hiểu được đạo lý nhân gian, cuối cùng viết ra mọi thứ dưới ngòi bút của mình.
Hứa Phỉ ngồi trên ghế mềm, đầu ngón tay kẹp tờ giấy thi, nhưng hắn chỉ liếc mắt một cái rồi đặt xuống.
Đề mục là "Vịnh nhứ chi tài", nhưng nội dung lại ngớ ngẩn, hiển nhiên là thiếu nữ bên người không có hứng thú với việc viết văn.
Hắn lạnh nhạt nói: "Viết lại một lần nữa."
Thiếu nữ đứng bên cạnh, vẻ mặt cao ngạo nói: "Ta tới tìm ngươi không phải vì việc này."
Quả nhiên là lấy cớ, Hứa Phỉ ho nhẹ một tiếng, thư đồng ngoài cửa vội vàng tiến vào dâng khăn cho hắn.
Mà thiếu nữ kia chính là tiểu thư Tần Tranh của phủ Thừa tướng, nàng ta hoàn toàn không cảm thấy bầu không khí có điều gì kỳ quái, nói thẳng vào vấn đề: "Ta chỉ muốn tới xem, Trang Liên Nhi kia tìm được dạng người gì mà thôi."
Trong số những mỹ nhân tại kinh thành, Trang Liên Nhi xếp thứ nhất, từ nhỏ đến lớn Tần Tranh đều bị nàng đè ép ở trên đầu.
Hứa Phỉ không nói chuyện, cũng không đứng dậy.
Tần Tranh vẫn tự nói một mình: "Ta đã sớm biết nàng ta không phải người bình thường, không nghĩ tới lại kỳ quái như vậy! Khó trách có thể qua lại gần gũi với Lý Nguyệt Thiền .. Hứa công tử, ta thấy ngươi mặc dù sức khỏe không tốt, nhưng tướng mạo không tồi, chẳng lẽ ngươi có chỗ nào hơn người mà ta không biết."
Tần Tranh hoàn toàn không có ác ý với Trang Liên Nhi, sau khi biết Trang Liên Nhi tìm một người hôn phu như vậy, thậm chí nàng ta còn có chút hận rèn sắt không thành thép.
Nàng ta trong tối ngoài sáng muốn phân cao thấp Trang Liên Nhi, vốn tưởng rằng trên phương diện lựa chọn hôn phu có thể đấu một trận, không nghĩ tới sở thích của Trang Liên Nhi lại khác thường như vậy. Tần Tranh thật sự không nghĩ ra, nhất định phải đến xem.
Tần Tranh nhanh trí nảy ra một ý tưởng, chống nạnh nói: "Nói! Có phải ngươi giả bệnh hay không?"

⬅ Trước Tiếp ➡