Hạ Nghị nhổ một bãi nước bọt, rồi lại nhìn thoáng qua hướng Bách Nguyệt bỏ chạy, nhớ tới cô gái kia hô lên một tiếng ông xã, trời thì tối còn để vợ mình phải sờ soạng đi trong đêm, là thể loại vô lại gì không biết? Anh cười nhạo một tiếng đạp lên con đường rải đầy cục đá, vung tay vung chân sải bước về hướng ngược lại.
Hạ Nghị đi trong bóng đêm, ngựa quen đường cũ mà trở về nhà, thật xa đã nhìn thấy cha mình đang lo lắng ngồi hút thuốc trước cửa mà đợi anh.
Anh gọi một tiếng cha, sau đó là ăn một câu mắng “thằng nhãi ranh”, anh thường xuyên đi quanh quẩn bên ngoài, cha anh mắng anh cũng là chuyện thường ngày, nghe nhiều đến lỗ tai tự động điếc.
Hạ Nghị không để ở trong lòng, lập tức đi vào nhà, trên bàn là thức ăn để lại cho anh.
Anh cũng không để tâm chuyện trên đường về gặp phải Hạ Trường Thường trêu ghẹo phụ nữ, cũng không nhắc đến.
Nhà họ Hạ có điều kiện không tồi, Hạ Nghị là con một, mẹ anh vất vả mang thai chỉ sinh được một mụn con, sau lại muốn sinh thêm đứa nữa nhưng rất khó.
Cha Hạ xoạch xoạch hút mấy điếu thuốc lào, đợi Hạ Nghị cơm nước xong, xách thùng nước chuẩn bị ra giếng tắm rửa, mới không quá tình nguyện mà mở miệng “Mạ nhà ta đã cấy gần xong rồi, thượng du con sông của làng ta chuẩn bị sửa đập chứa nước, đây là việc nặng nhọc.”
Hạ Nghị bình thản đáp lời ông “Vậy thì đi thôi.”
Đối với câu trả lời này, cha Hạ không hề tỏ ra ngoài ý muốn, mà tiếp tục nhắc đến một chuyện khác “Mẹ con chắc chắn sẽ lải nhải cho xem, con bàn bạc với bà ấy đi.”
Cha Hạ có vài phần uy vọng ở trong thôn, làm người thẳng thắn liêm khiết, ghét a dua nịnh hót, yêu thích giúp đỡ người khác làm niềm vui.
Nhưng mà nửa đời trước tích cóp được công đức đều bị con trai Hạ Nghị mài mòn đến gần hết.
Vợ mình cưng chiều con cái, cho dù chính Hạ Nghị đối với việc khổ việc nặng không sao cả, ỷ vào sức lực lớn có thể nhẹ nhàng hoàn thành, thế mà vợ ông vẫn sẽ nghĩ cách ra sức đổi cho Hạ Nghị làm công việc nhẹ nhàng hơn.
Người trong thôn nể mặt mình, cũng không nhiều lời gì.
Hạ Nghị cởi áo, lộ ra dáng người rắn rỏi, bởi vì quanh năm suốt tháng làm việc nên trên người anh không có một chút mỡ thừa.
Trong đêm tối mùa xuân ấm áp Hạ Nghị cầm xô nước lạnh dội từ trên đầu xuống, rồi sau đó thoải mái mà lau mặt một cái, đáp “Con biết rồi.”
Sửa đập chứa nước đúng không, vừa hay nhân cơ hội này đi dạo một thôn khác, làm quen với nhiều người hơn.
Hôm saụ
Ở thôn Bách, vẫn như thường ngày mới sáng tinh mơ Bách Nguyệt đã thức dậy cùng mọi người bắt đầu làm việc.
Cô đi nhận mạ, bỏ đầy hai đòn gánh, ngồi xuống đếm bó mạ, khuôn mặt nhỏ nhắn dúm dó, hai chân mày cau lại.
Cô vẫn còn canh cánh trong lòng chuyện tối hôm qua.
Kiếp trước cô chưa đi qua chỗ mương nước thôn Hạ, không quen đường, cũng không quen người, chỉ dựa vào bản năng mà đi qua đó tìm người, cô cảm thấy đó không phải là một biện pháp hay.
Nhưng tạm thời không nghĩ ra phương pháp càng tốt hơn.
Bách Nguyệt chuẩn bị nghĩ thật kỹ, cô tự kiếm cớ bào chữa cho bản thân mình, trong tay cô không có nhiều công điểm và lương thực, qua đó tìm được Hạ Nghị, e rằng lại khiến đối phương gánh thêm một miệng ăn.
Nghĩ đến đây Bách Nguyệt bạnh quai hàm.
Cách cô không xa tụ tập đầy thanh niên nam nữ trong thôn, tuy rằng ở thời đại này nam nữ phải tránh ở gần nhau, nhưng mà thực tế trong cuộc sống sinh hoạt, đều có thể làm việc mọi người đều là đồng chí.
Nếu là đồng chí tương thân tương ái, hà tất phải quá mức giữ kẽ.
Thanh niên nam nữ âm thầm không bị mọi người phát hiện gặp gỡ, nhưng ra đến đồng ruộng lại nói chuyện rôm rả.
Sáu đứa con gái của cha nuôi có thể đến đây phụ giúp thì có năm người.