Chờ Bách Nguyệt làm xong, cả người cô lung lay, bước đi lảo đảo như lao về phía trước.
Cô không đổi lương thực tinh như gạo, cũng đổi không được, đổi hết tất cả công điểm thành lương thực phụ, số lượng nhiều đảm bảo no bụng.
Ông xã nói qua nhà anh khi còn nhỏ cũng nghèo, kiếp trước Hạ Nghị phát đạt, hiện tại nếu ông trời cho chính mình cơ hội, Bách Nguyệt cảm thấy chính mình có thể giúp giúp Hạ Nghị.
Bách Nguyệt nghĩ đến đây, tâm trạng lập tức trở nên sung sướng, bước chân cũng nhẹ nhàng vài phần, tiến về phía thôn Hạ.
Người bình thường cấy mạ, một ngày làm được sáu bảy công điểm đã coi như là rất khá rồi.
Bách Nguyệt trong lúc làm việc còn không cảm thấy gì, bây giờ đi trên đường hai bắp chân bủn rủn đi không vững.
Thôn Hạ cách nơi này mấy dặm, cô cắm đầu lê bước, nhớ đến những lời Hạ Nghị từng nói với cô, hồi còn bé sức khỏe của cha mẹ anh không tốt, cả nhà toàn dựa vào một mình anh làm việc nuôi gia đình sống tạm qua ngày.
Nhưng một người làm việc ba người ăn, anh lại đang tuổi ăn tuổi lớn, mỗi ngày đói đến gầy giơ xương.
Tuy rằng khổ, nhưng cũng chưa từng than mệt.
Công việc trong nông trường vô cùng nặng nhọc, anh còn tranh làm, người trong thôn cũng thương hại anh, thường thường tiếp tế cho nhà họ.
Khi đó anh chỉ nghĩ đến làm việc, cưới một cô vợ, sau đó hai người lo liệu việc nhà. Mỗi khi nhắc đến những chuyện cũ đã qua, Hạ Nghị không muốn nói nhiều, không hy vọng Bách Nguyệt nghe xong sẽ đau lòng.
Mỗi lần nghe kể hai mắt Bách Nguyệt đều đỏ ửng, nước mắt long lanh trực trào.
Đi ở trên đường Bách Nguyệt nghĩ đến đây hai má lập tức đỏ ứng.
Kiếp trước, Hạ Nghị nói qua nếu như lúc trước có thể gặp được cô ở thôn Hạ, anh nhất định sẽ thích cô.
Lúc đó, từ trong miệng người đàn ông kiệm lời này đã thốt ra bao nhiêu lời âu yếm.
Hai người không có con, nhưng trải qua cuộc sống hạnh phúc mỹ mãn, cũng có một số người nói ra nói vào trước mặt hai người họ, khiến cho trong lòng không vui.
Bách Nguyệt thích trẻ con, cô muốn sinh một đứa bé của mình và Hạ Nghị.
Bác sĩ nói cơ thể cô bị tổn thương quá nhiều, đây là một trong số nguyên nhân cô không mang thai được, cho nên kiếp này cô phải cố gắng bảo dưỡng thân thể.
Công việc đồng áng cô có thể làm, nhưng làm xong thì đầu váng mắt hoa.
Vẫn là tìm ông xã đến giúp đỡ đi.
Sắc trời dần tối, Bách Nguyệt dừng lại bước chân, cô đứng tại chỗ do dự thật lâụ
Kiếp trước trời tối là bật đèn sáng trưng, đã mấy chục năm rồi cô không mò mẫm đi đêm như vậy, bây giờ trở về thập niên 70, Bách Nguyệt không thay đổi suy nghĩ
Đi đến nửa đường mới cảm thấy có chút không thích hợp.
Đêm nay lại không có ánh trăng, chập tối mùa xuân cả nông trường trống rỗng, giữa làng này với làng khác cách nhau một khoảng khá xa, ngẫu nhiên cũng có mấy nhà rải rác ven đường.
Bách Nguyệt càng ngày càng nghĩ muốn có con, vì thế cô muốn gọi chồng mình, lại phát hiện bên cạnh trống rỗng.
Bách Nguyệt nhìn túi đựng lương thực phụ trong tay mình, thở dài thườn thượt, lại nhíu mày nghĩ, đêm nay nếu Hạ Nghị không ăn được chắc chắn lại nhịn đói.
Hay là ngày mai cô đi sớm một chút nhỉ?
Bách Nguyệt nhìn thôn Hạ ở đằng xa, đã có thể nhìn thấy bóng dáng, nhưng mà cô hiểu đạo lý ngọn núi nhìn thì gần nhưng thực tế thì còn xa, không ngờ rằng lại khó đi đến vậy.
Cô cảm giác đôi chân của mình như đeo chì, cứ đi mãi nhưng cũng không được bao xa.
Bách Nguyệt ngồi sụp xuống ven đường nghỉ ngơi, đang rối rắm nên đi tiếp hay quay về, khuôn mặt nhỏ nhắn nhíu lại, chun mũi sụt sịt.
Sau lưng truyền đến tiếng bước chân, tiếng bước chân nọ sột soạt sột soạt, là tiếng chân người, nhưng lại rón rén tiến lại gần phía cô, cố gắng không phát ra âm thanh.