Nhanh nhẹn cắt tiết, đổ nước sôi, nhổ lông, sau đó lấy nồi sành bắc lên bếp hầm nhừ.
Cô vốn định mang hết lại đây, nhưng không có công cụ phù hợp, chỉ đành lấy giấy dầu bọc lấy đùi gà.
Bách Nguyệt đưa cho Hạ Nghị một cái, hé miệng khẽ cười, “Chồng, cho… cho anh ăn đấy.”
Bách Nguyệt đơn thuần chỉ là muốn chia sẻ đồ ăn với chồng mình
Nhưng Hạ Nghị lại bị lời cô nói làm cho sợ ngây người.
Chuyện… Chuyện cười gì vậy Cô kêu ai là chồng hả?
Bách Nguyệt thấy Hạ Nghị không nhận lấy, lập tức dúi cái đùi gà trong tay vào lòng anh, rồi sau đó đứng dậy vui vẻ bỏ chạy.
Cô nhớ tới kiếp trước Hạ Nghị nhắc lại những năm tháng còn trẻ, anh nói tuổi trẻ trải qua quá khổ, muốn ăn cái gì cũng không có, muốn đi học nhưng cũng vì nghèo mà bất đắc dĩ phải từ bỏ.
Theo hồi ức của Hạ Nghị, anh nói hồi trẻ mình gầy trơ cả xương, nếu không phải gen nhà anh tốt, khung xương lớn, chỉ sợ ngay cả làm việc cũng không làm nổi.
Bách Nguyệt có chút ngờ vực mà nhíu mày đăm chiêụ
Tưởng tượng ra vóc dáng của Hạ Nghị.
Ngày hôm qua Bách Nguyệt nhìn lén người đàn ông làm việc đến mồ hôi tuôn như mưa, ướt sũng quần áo khiến cho vạt áo dính sát vào người, lộ ra dáng người vạm vỡ tráng kiện. Chẳng giống như những gì anh kể.
Bách Nguyệt hơi có chút nghi ngờ, nhưng cô cũng không nghĩ nhiềụ
Bỏ lại Hạ Nghị với vẻ mặt đầy dấu chấm hỏi đứng ở dưới tán cây bực bội mắng không biết đây là sao.
Hơn nữa cô ngốc kia tự nhiên lại gọi mình là chồng, việc này nếu truyền đến tai người khác thì to chuyện rồi, đến lúc đó hai vị phụ huynh trong nhà chắc chắn sẽ đánh đôi hỗn hợp anh.
Hơn nữa tuy rằng anh không thích lo chuyện bao đồng, nhưng cũng từng nghe người khác bàn tán, Bách Nguyệt bị cha nuôi xa lánh, hiện tại ăn uống đều là cả một vấn đề, vậy mà cô còn để dư ra đồ ăn để đưa cho mình.
Không phải cô ngốc này thích mình đấy chứ?
Ánh mắt Hạ Nghị u ám, ngẩng đầu nhìn phía Bách Nguyệt, thấy đối phương đã chạy xa, chỉ có thể nhìn đến một cái bóng dáng mơ hồ nho nhỏ…
Trưa đến Bách Nguyệt lại đi tìm Hạ Nghị, tâm tư của cô đều đặt lên người chồng mình, cho nên nhiệm vụ cấy mạ trên thôn phân phối xuống hiển nhiên không thể hoàn thành.
Nếu như tiếp đó yêu cầu nhanh chóng hoàn thành, ban cán bộ thôn lấy những nhiệm vụ chưa hoàn thành đó linh hoạt phân cho người khác, sau đó còn phạt công điểm của mình.
Cô không sốt ruột, đến lúc đó cô sẽ tìm Hạ Nghị giúp đỡ.
Hiện tại tiền đề là… cô biết Hạ Nghị trong lúc lựa chọn đá ở chỗ đào đập chứa nước, đã xảy tai nạn ngoài ý muốn dẫn đến bị thương.
Nghe nói là vào ngày thứ hai khởi công đào đập được, có nghĩa chính là hôm nay.
Bách Nguyệt vẫn luôn nhìn chằm chằm, Hạ Nghị từng nhắc qua khi đó anh mải chọn đá đi lên trên, không chú ý dưới chân có một cục đá lung lay, sau đó cả người lập tức bị trượt chân ngã xuống.
Bị vật ngã cũng không nhẹ.
Bách Nguyệt bèn đi dạo quanh quẩn nơi này, nhặt mấy cục đá vụn trên đất.
Những người khác thấy được lại bắt đầu bàn tán.
“Cái con bé ngốc này lại làm gì kia?”
“Không rõ lắm, có phải là đầu óc cô ta có bệnh hay không?”
“Chậc chậc chậc, thật đúng là không bình thường.”
“Cô nhặt cục đá trên mặt đất, cũng không có người tính công điểm cho cô đâụ”
Hành động của Bách Nguyệt chỉ mang đến những tiếng cười nhạo.
Cũng có người tốt bụng, đó là một chàng thanh niên đầu đinh mở miệng nói “Nhưng mà cô ấy dọn dẹp những cục đá vụn trên mặt đất sẽ khiến cho chúng ta dễ đi đường hơn.”
Đáng tiếc lời này vừa nói ra lại bị người chặn họng.
Bên cạnh anh ta là một cô gái, hai tay chống nạnh nói “Còn không phải là nhặt đá vụn sao? Có gì đặc biệt hơn người?”