Chương 7
Sắc phản ứng lại, không tránh khỏi cảm thấy mất mặt, giọng lạnh tanh “Anh hỏi tôi à?” Tài xế lập tức im lặng, trong đầu đang lặp đi lặp lại câu hỏi rốt cuộc ý cậu chủ là gì đây?
Vậy giờ phải đi đâu?
Quán bar cao cấp quen thuộc?
Trường đua?
Hay là sân cưỡi ngựa?
Hắn ta đánh liều cho xe rẽ hướng về phía quán bar quen thuộc, nhưng mới nhích được hai mét thì điện thoại gắn trên giá rung lên, màn hình sáng trưng.
Cậu chủ Anh ngốc à?
Trên xe chỉ có tôi thôi chắc?
Quán bar cái gì chứ Nhân lúc đèn đỏ, tài xế vội nhắn lại Vậy đi đâu ạ?
Làm ơn đừng làm khó tôi nữa, cậu chủ ơi Cậu chủ Có chỗ nào hợp để đưa con gái đi chơi không?
Câu hỏi này đúng là chưa từng thấy, bình thường hắn muốn đi đâu thì cứ đến thẳng đó, người khác chỉ việc nghe theo.
Tài xế liếc qua kính chiếu hậu nhìn Minh Sắc đang ngồi sau, tay vẫn gõ tin nhắn mà cố giấu điện thoại để Tống Sơ Tuyết ngồi bên kia không thấy được, hắn không muốn cô nhìn thấy vẻ mặt lúng túng này của mình.
Tài xế Ờm, công viên giải trí thì sao ạ?
Cậu chủ Đi luôn.
Tài xế Rõ rồi ạ.
Tài xế đạp mạnh chân ga, xe lao thẳng về phía công viên lớn nhất gần đó.
Thực ra Minh Sắc chẳng biết cách giao tiếp với con gái là thế nào.
Hắn chưa từng yêu đương, trước giờ bạn bè có yêu đương thì cũng toàn mấy cô gái chủ động bắt chuyện trước.
Dù gì trong cái vòng lẩn quẩn của họ, ai cũng là con nhà danh giá, chẳng cần tốn sức lấy lòng ai, người bám theo còn không xuể.
Minh Sắc nhắm mắt tựa vào lưng ghế, trong lòng âm thầm nghi hoặc Sao cô ấy chẳng nói câu nào vậy chứ?
Tống Sơ Tuyết thì đã chuẩn bị sẵn tinh thần.
Cô đoán điểm dừng tiếp theo chắc là quán bar mà Minh Sắc thích lui tới.
Lúc đó cô sẽ thẳng thừng từ chối, tiện thể nói vài câu mỉa mai sở thích của hắn, thế thì lần gặp đầu tiên này chắc chắn sẽ để lại ấn tượng rất tệ trong lòng Minh Sắc.
Nếu mọi chuyện suôn sẻ, có khi sau này chẳng cần gặp lại nữa.
Vì người như Minh Sắc mà đã không thích thì tự động sẽ tìm cách từ chối thôi, biết đâu cô còn có thể sớm hoàn thành nhiệm vụ.
Hệ thống đúng lúc lên tiếng Minh Sắc không thèm nói chuyện với cô luôn kìa Tuyệt lắm Sơ Tuyết Tống Sơ Tuyết cong môi cười nhạt "Hắn ta đúng là nhỏ mọn." Hệ thống nhìn đồng hồ, sốt ruột nhắc Chúng ta phải đi ngay rồi Sắp gặp vị hôn phu thứ ba của cô đó Bốn bộ truyện tranh đang phát hành đồng thời nên cô phải liên tục chạy show.
Nhưng mà yên tâm, phân cảnh của cô không nhiều đâu, chỉ có màn gặp mặt đầu tiên là hơi gấp thôi.
Gặp hết cả bốn vị hôn phu rồi thì cô sẽ được nghỉ ngơi Lúc đó Sơ Tuyết có thể chọn một bộ truyện có điều kiện tốt nhất để nghỉ dưỡng Bộ nào có cảnh thì quay lại tiếp diễn, còn không thì cứ chill thôi Tốt quá.
Tống Sơ Tuyết rất hài lòng với kế hoạch này.
Cô quyết định sau khi gặp xong bốn vị kia sẽ chọn thế giới truyện có điều kiện sống tốt nhất để “nghỉ mát”.
Cảm giác choáng váng quen thuộc lại kéo đến, thế giới truyện tranh bắt đầu chuyển đổi.
Bóng tối bao trùm lấy Tống Sơ Tuyết, sau một khắc ngắn ngủi, ánh sáng chợt bừng lên.
Cô mở mắt ra.
“Mẹ đang nói, con có nghe thấy không?
Lại cố tình lơ mẹ đi à?” Giọng phụ nữ the thé đầy bực bội vang