⬅ Trước Tiếp ➡

bầu không khí căng thẳng bị phá vỡ, Thời Di liền nhoẻn miệng cười, ánh mắt dịu lại "Cẩn thận nhé.” Anh tránh sang bên nhường đường.
Khương Lẫm hơi nheo mắt.
Tất nhiên anh chẳng ngây thơ đến mức tin câu “cẩn thận” đó là nói cho Tống Sơ Tuyết nghe.
Sự chiếm hữu giữa các cặp đôi là điều dễ hiểụ Ngay khoảnh khắc bước vào nhà, Khương Lẫm đã bắt đầu thấy hối hận vì đồng ý lời mời ăn bánh vừa rồi.
Việc xen vào cuộc sống riêng của một đôi đang yêu thực sự là điều vô cùng bất tiện.
Trong mối quan hệ hiện tại, rõ ràng Khương Lẫm vẫn là người được ưu tiên hơn.
Tống Sơ Tuyết đẩy Thời Di vào phòng thay đồ, còn mình thì ngồi xuống, mở hộp bánh.
“Bác Khương khéo tay thật đấy, nhìn còn đẹp hơn cả tiệm bánh ngoài phố.” Cô cười tự nhiên, lời khen vừa thực tế vừa chân thành.
Khương Lẫm đã quen với những kiểu khen sáo rỗng trong giới giải trí, nên một câu thật lòng thế này khiến anh hơi bất ngờ.
Hắn khẽ gật đầu "Mẹ thích làm bánh ngọt.
Nếu em thích, mẹ sẽ rất vui.” Nói rồi, hắn nhìn kỹ cô gái trước mặt.
“Sức khỏe vẫn vậy à?
Có đổi thuốc chưa?” Tống Sơ Tuyết nghe đến đây liền thấy chán nản "Đổi nhiều lần rồi mà vẫn chẳng ăn thua.
Cơ thể em dở quá, giữ gìn cách mấy cũng không cải thiện được bao nhiêụ” Cô khẽ chạm vào má mình "Nhìn rõ lắm hả?
Ý em là...
trông có vẻ yếu ớt sao?” Cô hơi cử động, chiếc áo sơ mi ướt sũng càng dính sát vào da thịt.
Dây áo lót màu đen lộ rõ trên vai mảnh mai.
Phía dưới...
Khương Lẫm không nhìn nữa.
Không lịch sự.
Hắn dời mắt, giọng điềm tĩnh "Có một chút.
Vì em không trang điểm nên sắc mặt hơi kém.” Tống Sơ Tuyết thẳng thắn, Khương Lẫm cũng không khách sáo, lời nhận xét của hắn rõ ràng và thực tế.
“Anh cũng biết chút ít về mỹ phẩm.
Nếu cần, anh sẽ giới thiệu loại phù hợp cho em.” Giọng hắn dịu lại "Thật ra, em đã rất xinh rồi.
Những khuyết điểm nhỏ này cũng là nét riêng, không phải gánh nặng gì đâụ Đừng tự ti quá.” Tống Sơ Tuyết cười tít mắt "Đúng là chuyên gia có khác.” Rồi cô đưa hộp bánh về phía hắn "Anh Khương, của anh này.” Vừa dứt lời, một chiếc khăn tắm từ phía sau bay tới, trùm gọn phần thân trên của cô.
Mép khăn còn bay phất phới suýt nữa hất đổ cả khay bánh cô đang cầm.
Tống Sơ Tuyết lập tức nổi đoá, quay phắt lại, lườm người phía sau một cái cháy mặt.
Khương Lẫm nhận lấy khay bánh, nhẹ giọng trấn an "Không sao, bánh vẫn nguyên." Thời Di đặt tay lên vai cô, cúi đầu ghé sát "Anh biết vì sao thấy anh ấy quen rồi, từng thấy anh ấy trên tivi mà, là một minh tinh." "Chắc anh hai tám rồi nhỉ?
Sắp ba mươi đến nơi rồi." Câu nói này bất thình lình vang lên, kiểu bắt chuyện cũng thật kỳ quặc.
Khương Lẫm mặt không đổi sắc, cầm lấy cái nĩa nhỏ Sơ Tuyết đưa, đáp lại dứt khoát "Sáng tháng Tám năm sau là hai chín, đúng thế." Thời Di ngồi xuống cạnh Sơ Tuyết "Sơ Tuyết vừa tròn hai mốt hôm trước, anh hơn cô ấy bảy tuổi.
Cô ấy gọi anh là anh Khương, tôi hơn cô ấy hai tuổi, hai ba, chắc cũng nên gọi anh là anh rồi." Anh cười, lông mày nhếch lên, còn vương vài giọt nước.
So với Khương Lẫm điềm tĩnh chững chạc, Thời Di trẻ trung hừng hực sức sống "Anh có người yêu chưa đấy, anh Khương?" Xong rồi.
Tình huống kiểu này khiến Tống Sơ Tuyết không dám hé răng.
Rõ ràng Thời Di đang đá xoáy Khương Lẫm là già


⬅ Trước Tiếp ➡