Hình Kiều tức đến toàn thân run rẩy, vài lọn tóc xoăn được chăm chút cẩn thận cũng rối tung lên.
“Các người... các người có quan hệ gì?”
Cô ta the thé chất vấn "Tại sao ngay cả anh ấy cũng bảo vệ cô?”
Kiều Tây cười híp mắt trả lời “Cô đoán xem ”
“Kiều Tây, cô đúng là một con hồ ly tinh ”
Cô ta không có được Phong Dã, khó khăn lắm mới thấy một người đàn ông khiến cô ta vừa lòng, thế mà anh ta lại cũng có quan hệ với Kiều Tây.
“Hồ ly tinh? Cảm ơn, tôi sẽ coi đó là lời khen cô khen tôi xinh đẹp vậy.”
Hình Kiều không thể nhịn được nữa, vung tay tát về phía Kiều Tây.
Nhưng cổ tay cô ta đã bị chặn lại giữa chừng, Hình Kiều cũng đã phát điên “Anh thật sự vì cô ta mà đắc tội với tôi sao?”
Lục Dư Dương không đáp lại, chỉ hất tay cô ta ra.
Hình Kiều loạng choạng lùi lại hai bước.
Kiều Tây khẽ nói với Lục Dư Dương “Cô ta thật sự là em gái của đại ca khu tị nạn đấy, lần này chúng ta chơi hơi lớn rồi.”
Đúng lúc này, từ xa vang lên một tiếng quát “Các người đang làm gì thế?”
Bóng dáng Hình Vũ từ tɾong bóng tối chậm rãi bước ra, ánh mắt không mấy thiện chí lướt qua Kiều Tây và Lục Dư Dương.
Hình Kiều vừa thấy anh ta, lập tức vui vẻ nhào tới, giọng nói đầy đắc ý “Anh Anh đến đúng lúc quá Em tận mắt thấy người phụ nữ mà anh Dã mang về đang dây dưa, mập mờ với người đàn ông này ”
Ánh mắt Hình Vũ qua lại giữa Kiều Tây và Lục Dư Dương, cuối cùng dừng lại trên mặt Kiều Tây, cười như không cười hỏi “Kiều Tây, cô có gì muốn giải thích không?”
Kiều Tây lười biếng nhún vai, giọng điệu thong dong "Cô ta nói linh tinh ấy mà… chỉ có kẻ ngốc mới tin cô ta.”
Khóe môi Hình Vũ cong lên nụ cười khó chịu, chắp tay sau lưng, thong thả tiến lên "Tính tình của Phong Dã, chắc cô hiểu rõ hơn tôi. Anh ta không thể chứa chấp một hạt cát nào tɾong mắt đâụ”
Anh ta dừng lại, ánh mắt đầy ý tứ liếc về phía Lục Dư Dương "Nếu bây giờ tôi đưa hai người đến trước mặt anh ta… cái đồ tiểu bạch kiểm này có thể sẽ mất mạng đấy.”
Lục Dư Dương bị gọi là “tiểu bạch kiểm” thì sắc mặt bỗng chốc tối sầm.
Kiều Tây thầm cười tɾong lòng, nhưng trên mặt lại tỏ ra hoảng loạn, cắn cắn môi “Các người làm gì có bằng chứng, sao lại vu khống tôi?”
Hình Vũ rất hài lòng với phản ứng của cô, nụ cười càng sâu hơn “Thực ra thì, tôi cũng không phải là không thể nhắm mắt làm ngơ đâụ..”
“Thật không?” Kiều Tây chớp chớp mắt, giọng điệu ngây thơ, nhưng tɾong mắt lại lóe lên một tia ranh mãnh.
“Đương nhiên.”
Hình Vũ hơi nghiêng người, hạ thấp giọng, mang the0 chút mờ ám “Chỉ cần cô nói chuyện riêng với tôi, chuyện này... tôi sẽ coi như chưa từng thấy.”
Ánh mắt anh ta phóng túng lướt qua người cô, h0àn toàn phớt lờ Lục Dư Dương đang đứng bên cạnh.
“Được thôi ”
Kiều Tây cười híp mắt bước đi, vừa đi được một bước, cổ tay đã bị Lục Dư Dương giữ lại.
“Đừng đi.”
Kiều Tây thầm thở dài, cô vốn định nhân cơ hội này lừa Hình Vũ một vố, xem ra không thành rồi.
“Buông ra ”
Nụ cười trên mặt Hình Vũ lập tức biến mất, thay vào đó là sự tức giận khủng khiếp.
Anh ta đánh giá Lục Dư Dương từ trên xuống dưới, tưởng rằng đây vẫn là trước tận thế sao? Dựa vào một khuôn mặt đẹp là có thể lừa gạt được phụ nữ xinh đẹp à?
Anh ta muốn cho họ thấy, ở nơi này, Hình Vũ anh ta mới là người có tiếng nói.