Gã râu quai nón đột nhiên hạ giọng, giọng nói nhớp nháp ghê tởm "Còn ngon hơn mấy con chim h0àng yến mà đại ca nuôi ở khu B nhiềụ Cái e0 đó, cái chân đó... Bố mà được ngủ với cô ta một đêm, dù bị xác sống ăn thịt cũng đáng.”
“Mày nói nhỏ thôi, Phong Dã cưng cô ta như con, ngay cả đại ca cũng không dám đụng vào.”
Giọng nói dần dần đi xa.
Lục Dư Dương bước ra từ tɾong bóng tối, khuôn mặt tuấn tú như bị một đám mây đen bao phủ.
…
Kiều Tây ngồi trên chiếc ghế tựa, hai chân cô đang gác lên người một người đàn ông.
“Nằm sấp xuống, tôi cho phép anh động rồi sao?”
Trên tay cô còn xoay một con dao găm sắc bén, thỉnh thoảng lướt qua dái tai người đàn ông "Còn nhìn một cái nữa, tôi giúp anh nhắm mắt vĩnh viễn nhé?”
Giọng nói ngọt như mật ong tan chảy, nhưng ánh mắt lại lạnh như băng.
Trán người đàn ông lấm tấm mồ hôi lạnh, yết hầu lên xuống liên tục “Đừng... đừng mà, tôi vừa rồi không cố ý, tôi chỉ là, là lỡ chạm phải cô thôi.”
Cô biết Phong Dã ở đây là một sự tồn tại đặc biệt, ngay cả Hình Vũ cũng phải e dè.
Huống hồ cô cũng không ở đây lâu, vì vậy cô tuyệt đối sẽ không để mình chịu thiệt thòi, nên ra tay thì dứt khoát không nói nhiềụ
Nhận thấy người đàn ông định đứng dậy, Kiều Tây lại đá một cú “Nằm sấp cho cẩn thận, đợi khi nào anh học được cách kiểm soát tay và mắt của mình, anh mới được đứng dậy, hiểu chưa?”
Mồ hôi trên trán người đàn ông chảy thành từng giọt lớn.
Nhưng không dám chống cự, một câu nói của Phong Dã, Hình Vũ có thể lấy mạng hắn ta.
Thấy người đàn ông đã ngoan ngoãn nằm xuống, Kiều Tây mới ngả người ra saụ
Chỉ vừa ngước mắt lên, ánh mắt cô đột nhiên khựng lại.
Trong bóng tối cách đó năm mét, Lục Dư Dương đứng yên như một bức tượng.
Anh vẫn mặc chiếc áo khoác đen đó, khuôn mặt tuấn tú như cây tùng tɾong ánh sáng lờ mờ lúc ẩn lúc hiện, tɾong mắt dâng trào những cảm xúc mà Kiều Tây không thể đọc được.
Kiều Tây nhanh chóng đứng dậy, đi về phía anh.
Khá bất ngờ hỏi “Sao anh lại ở đây? Tìm tôi à?”
Lục Dư Dương mím môi "Cô không sao là tốt rồi.”
Kiều Tây nhạy bén nhận ra sự biến động cảm xúc của anh.
“Anh đang giận sao?”
Kiều Tây nghĩ thầm, cô mất tích mấy ngày, anh tìm đến đây chắc cũng mất mấy ngày, thực sự không dễ dàng.
Vì thế cô hạ giọng dỗ dành "Không phải tôi cố ý không quay về, mà là lúc dị năng gần cạn, bị xác sống đá vào đây.”
“Cô không muốn ở lại đây sao?” Lục Dư Dương nhìn thẳng vào mắt cô hỏi.
Kiều Tây cười “Tôi đã nói với anh là tôi muốn đến khu an toàn mà? Sao tôi lại ở lại đây được.”
Ánh mắt Lục Dư Dương lướt qua những người tɾong khu tị nạn “Vậy bây giờ đi the0 tôi, tôi đưa cô đi.”
Kiều Tây vừa định nói thì có tiếng bước chân đi về phía này, lờ mờ nghe thấy giọng của Phong Dã.
Cô lập tức đẩy Lục Dư Dương về phía trước, cùng anh chen vào một góc chết tɾong hành lang.
Giày quân đội của Phong Dã giẫm lên nền xi măng phát ra âm thanh nặng̝ nề, dừng lại cách góc chết vài bước chân.
“Kiều Tây ở đâu?” Anh chặn Triệu Văn Tĩnh đang đi tới, giọng trầm xuống.
“Vừa nãy em còn thấy chị ấy ở phía nhà kho.”
Triệu Văn Tĩnh chỉ hướng, rồi nói thêm “Bây giờ em đi gọi chị ấy nhé?”
Phong Dã lắc đầu "Không cần, cô ấy về thì thông báo cho tôi một tiếng.”
Kiều Tây đang trốn tɾong góc chết, nghe được đoạn đối thoại này, vẫn giữ nguyên tư thế úp mặt vào ngực Lục Dư Dương.