⬅ Trước Tiếp ➡

Dù sao mình cũng chỉ cần vài ngày để hồi phục dị năng, có lẽ có thể mượn danh tiếng của anh để “mượn oai hùm” vài ngày chăng?
Cô đẩy cửa ra, bên ngoài là hành lang tối om, phía trước lờ mờ có ánh sáng lọt vào.
Cô bước chân về phía đó.
“Đứng ngây ra đó làm gì? Mau đi giặt sạch cho tôi.” Tiếng quát chói tai đột nhiên vang lên.
Kiều Tây đi khẽ hơn, thấy tɾong hành lang lờ mờ, người phụ nữ ăn mặc hở hang kia đang túm cổ áo của một cô gái nhỏ nhắn.
“Dạ, dạ...” Cô gái rụt rè đáp, cúi người bê chiếc chậu trên đất lên.
“Đứng lại ”
Ngón tay sơn móng đỏ chót của người phụ nữ chọc vào trán cô gái, hạ giọng đe dọa “Nếu dám đi mách với Phong Dã, tôi có cả tá cách để xử lý cô và bà ngoại cô đấy.”
Triệu Văn Tĩnh khẽ đáp một tiếng.
Hình Kiều vẫn chưa hả giận, đá cô một cú, miệng còn lẩm bẩm chửi rủa "Hai cái của nợ, không biết Phong Dã giữ lại các người làm gì? Chẳng phải người thân ruột thịt gì, lại còn luôn gây thêm rắc rối cho anh ấy.”
Đầu Triệu Văn Tĩnh cúi thấp hơn, hốc mắt đỏ hoe.
Cô ấy cũng không muốn gây phiền phức cho anh Phong Dã, biết anh ấy luôn bận rộn bên ngoài nên cô ấy không bao giờ nói thêm một lời nào để anh phải lo lắng.
Bởi vì anh đã quá tốt với cô và bà ngoại rồi. Sau khi cha mẹ anh mất, bà ngoại chỉ thỉnh thoảng nấu cơm và gọi anh sang ăn. Sau này khi anh ra nước ngoài làm lính đánh thuê, hàng năm đều trở về thăm bà.
Lần này, cũng vì về thăm bà ngoại mà bị kẹt lại ở đây.
Nếu không có anh Phong Dã, có lẽ cô ấy và bà ngoại đã bị xác sống cắn chết ngay ngày tận thế đến.
Kiều Tây dựa vào khung cửa, chỉ qua vài câu nói của họ đã hiểu rõ mối quan hệ của các nhân vật.
Cô nhìn bóng lưng gầy gò của Triệu Văn Tĩnh và dáng vẻ kiêu ngạo của Hình Kiều, đột nhiên bước lên một bước, lật đổ chiếc chậu đựng quần áo bẩn.
“Toát ” một tiếng, nước bẩn bắn tung tóe lên chân Hình Kiềụ
“Không có tay à? Tự mình không giặt được sao?” Kiều Tây khoanh tay trước ngực, nhướng mày hỏi.
Hai cô gái đồng thời quay đầu lại.
Đầu tiên là Hình Kiều sững người, sau đó giận dữ nói “Cô là cái thá gì? Tôi chỉ cần một câu nói là có thể đuổi cô ra khỏi đây ”
Cô ta đánh giá cô gái lạ mặt xinh đẹp trước mắt, tâm trạng lập tức trở nên rất tồi tệ.
Chỉ có Triệu Văn Tĩnh từ đầu đến cuối vẫn đứng yên tại chỗ, không dám nói thêm một lời nào.
Kiều Tây cố ý hất cằm lên, nở một nụ cười khıêu khích “Tôi là người Phong Dã mang về. Anh ấy nói sẽ bảo vệ tôi, nếu cô dám bắt nạt tôi...”
Cô cố tình ghé sát tai Hình Kiều, hạ giọng cười “Tôi chỉ cần một câu nói là có thể khiến anh ấy rời đi cùng tôi.”
Người phụ nữ tên Hình Kiều này ở bên ngoài kiêu căng ngạo mạn, nhưng lại cố tình quyến rũ Phong Dã, chứng tỏ cô ta cần anh ấy.
Đã cần thì sẽ phải kiêng dè.
“Không thể nào Cô lừa tôi, sao cô có thể là phụ nữ của Phong Dã?” Giọng Hình Kiều đột nhiên cao vút, vừa không cam lòng vừa tức giận.
“Tôi không thể, lẽ nào cô có thể?”
Kiều Tây dựa vào tường, giọng điệu không nhanh không chậm bắt đầu bịa chuyện “Tôi và Phong Dã quen nhau từ năm năm trước, anh ấy yêu tôi đến phát cuồng. Thời gian này anh ấy cứ tìm tôi mãi, nếu không phải anh ấy cầu xin tôi đến đây, cô nghĩ tôi thèm sao?”
“Cô nói bậy Rõ ràng Phong Dã không có hứng thú với phụ nữ?”
“Ồ? Vậy sao?”


⬅ Trước Tiếp ➡