⬅ Trước Tiếp ➡
Nàng bật cười trước lời nhận xét của chị Nguyễn, trả lời lại: "Chị, chị nói thật đúng trọng tâm."
Chị Nguyễn "xùy" một tiếng, nói với nàng: "Chẳng phải bởi vì chị nghe em và tên họ Quách kia vừa chia tay sao? Vừa hay một nam nhân tuấn lãng như vậy xuất hiện, em được đà cứ sấn tới."
Nàng không hiểu rốt cuộc đàn chị của mình đang nghĩ gì trong đầu nữa. Quy định của phòng tranh là nhân viên không được nảy sinh quan hệ với khách hàng, nếu không sẽ bị đuổi. Chị Nguyễn này còn khuyên nàng như vậy.
"Em nhìn cái gì? Chị nói em biết, đuổi việc thì sao chứ, khi đó có người nuôi em rồi." Chị Nguyễn nhìn nàng nói.
"Chị." Mỹ Nhân cao giọng, huých chị ấy một cái.
Nàng đi vào phòng vẽ của mình, bắt đầu công việc, không thèm để tâm đến mấy lời chọc ghẹo của đàn chị nữa. Từ khi hai người còn học đại học thì chị ấy đã như vậy, nàng bị ghẹo đến quen luôn rồi.
Chị Nguyễn nhìn theo đàn em của mình, lắc đầu không biết nói sao. Mỹ Nhân và bạn trai cũ quen nhau bốn năm, từ khi còn học đại học đến lúc tốt nghiệp. Nếu không phải tên kia ra ngoài ăn vụng thì có lẽ hai người đã tính đến chuyện ra mắt rồi.
Họ Quách kia ngoại tình, vậy mà lúc Mỹ Nhân đòi chia tay thì lại đem toàn bộ tội lỗi đổ lên đầu nàng. Tên bội bạc kia nói Mỹ Nhân ăn mặc quê mùa, không biết trang điểm, cả năm chỉ có một bộ dạng chán ngắt đó làm xấu mặt hắn, nói nàng chỉ có xinh đẹp không thì làm được gì, quen nhau bốn năm không cho hôn, làm gì có loại người yêu nào phải chịu nhiều ủy khuất như hắn.
Mỹ Nhân lớn lên trong gia đình gia giáo được dạy dỗ nghiêm khắc, ba ba và anh trai không cho nàng có quan hệ nam nữ nhập nhằng, đến khi lên đại học mới cho yêu đương, nàng đương nhiên không dám chưa có bảo đảm gì mà lại dễ dãi với người ta. Tên họ Quách đó sai hoàn toàn, vậy mà lại vịn vào cái cớ đó để biến nàng thành người xấu.
Người mà hắn ra ngoài ăn vụng là một cô em sinh viên năm nhất mới vào trường. Dáng người đầy đặn quyến rũ, gương mặt dù không bằng Mỹ Nhân nhưng cũng xem là xinh đẹp, nhà lại có điều kiện, đặc biệt là vừa quen nhau mấy ngày nàng ta đã cho họ Quách đó làm mọi chuyện mà những cặp tình nhân thân mật hay làm.
Mỹ Nhân cũng tự biết mình không thể giống như cô em năm nhất đó, dù bị Quách Kỳ đó nói bao nhiêu lời khó nghe cũng nhất quyết chia tay.
Chị Nguyễn thầm cảm thán trong lòng, đúng là hồng nhan bạc phận. Tốt nhất đừng để bà đây gặp tên Quách Kỳ đó, bằng không nhất định phải xé xác hắn.
Mỹ Nhân phác họa xong bức chân dung, sau đó nhận được tin nhắn của bạn thân Uyển Đình nhắc nhở: "An Tình hạ cánh lúc bảy giờ, hẹn gặp nhau ở quán cũ."
Nàng nhắn lại: "Ok."

⬅ Trước Tiếp ➡