⬅ Trước Tiếp ➡
“Cô nói nhảm gì vậy? Có phải ngủ dậy đầu óc còn mơ màng không?” “Cái loại nghèo kiết xác như cô, ai cưới về chẳng sợ người ta cười rụng răng? Cái mộng làm thiếu phu nhân nhà họ Phó thì để kiếp sau đi nhé ” “Anh Tư Yến chỉ cưới chị Tuyết Vi thôi, anh ấy yêu chị ấy đến thế, sao có thể cưới cô, một con nhà quê nghèo nàn ” “Cô đúng là điên rồi Mau uống thuốc đi, đồ đàn bà ngu xuẩn ” Tống Hân như phát điên, gào mắng từng câu một.
Cô ta càng điên tiết, Minh Khê càng điềm tĩnh, chỉ hơi cau mày, thầm nghĩ đúng là không tốt cho thai nhi chút nào.
Đúng lúc này, vệ sĩ bên ngoài nghe tiếng ồn ào chạy vào, cung kính hỏi có chuyện gì.
Tống Hân lập tức hét lên “Còn không mau đuổi con tiện nhân này ra ngoài cho tôi? ” Minh Khê mỗi tháng đều đến ăn cơm cùng ông cụ, là khách quen ở đây, còn cô Tống là họ hàng nhà họ Phó, thân phận cũng không nhỏ.
Đám bảo vệ nhất thời lúng túng, không biết nên làm thế nào.
Sự do dự của họ càng khiến Tống Hân thêm tức giận, cô ta gào lên “Lũ chó các người trông nhà kiểu gì vậy? Để con ranh nghèo hèn này vào Còn không đuổi ngay ra, tôi sẽ đi mách ông nội Phó đuổi hết mấy người ” Bị mắng là chó, sắc mặt đám bảo vệ lập tức trở nên rất khó coi.
Nhưng họ không dám đắc tội với người nhà họ Phó.
Minh Khê không ngờ Tống Hân lại quá đáng đến thế, cô chau mày nói “Tống Hân, cô đừng quá đáng Công việc không phân sang hèn, giàu có không có nghĩa là cô cao quý hơn người khác, lại càng không có quyền nhục mạ người khác ” Tống Hân vênh váo nhìn Minh Khê, cười nhạo “Tôi thích mắng đấy, sao nào? Cô nên nhớ, đây là nhà họ Phó Tôi là họ hàng chính tông nhà họ Phó, muốn mắng ai là quyền của tôi.
Cô không chịu nổi thì cút đi ” Minh Khê lạnh giọng đáp “Các chú bảo vệ làm việc chăm chỉ, không ăn cắp không trộm, cô không có tư cách sỉ nhục họ ” Ánh mắt cô trong suốt, không hề sợ hãi nhìn Tống Hân.
Khiến cô ta nhớ lại lần kiểm toán trước đó, Minh Khê cũng dùng ánh mắt như vậy, không hề nhượng bộ.
Trong phút chốc, cô ta vừa chột dạ vừa tức giận, tiện tay cầm ly nước trái cây bên cạnh tạt thẳng vào người Minh Khê.
Minh Khê không kịp né, cả ly nước đổ lên ngực, bộ đồ màu nhạt ướt sũng dính sát vào người, vô cùng rõ ràng.
Nhìn Minh Khê trong bộ dạng chật vật, Tống Hân cười nhạo “Cô là cái thá gì, được ông cụ thương hại một chút mà tưởng mình có thể lên mặt, còn dám xen vào chuyện của tôi? ” Nói xong, cô ta vung tay định tát Minh Khê.
“Dừng tay ” Một giọng nói lạnh lẽo vang lên.
Phó Tư Yến bước vào, ánh mắt mang theo gió lạnh ngoài trời, nhìn qua như băng tuyết, lạnh lùng liếc qua.
Khiến Tống Hân lập tức sợ hãi, suýt nữa đứng không vững.
Nhưng cô ta nhanh chóng nghĩ lại mình có làm gì sai đâu? Là con tiện nhân kia bịa chuyện, cô ta sợ gì? “Anh Tư Yến, anh đến đúng lúc lắm, con tiện này đang bôi nhọ danh dự anh, em đang giúp anh dạy dỗ nó ” Phó Tư Yến liếc Tống Hân một cái, gương mặt tuấn tú đầy vẻ không vui.

⬅ Trước Tiếp ➡