⬅ Trước Tiếp ➡

Những cây cột mạ vàng xuyên thẳng xuống nền đá, tạo thành một cái lồng khổng lồ, vây kín toàn bộ gian điện. Bên trong không thiếu vật dụng hằng ngày, bài trí xa hoa lộng lẫy, nhưng trong góc lại chất đống những sợi xích dày cộp. Đáng nói hơn là cả cung điện sạch sẽ đến mức bất thường, không có dấu vết của máu tươi, cũng chẳng có thi thể.
“Đây là chỗ ở của ta.” Thiếu niên đáp.
Trường Tuệ sững lại.
Lần này, nàng hoàn toàn dừng bước, ánh mắt đề phòng khóa chặt thiếu niên “Ngươi? Ngươi ở đây?”
“Lạ lắm sao?” Thiếu niên quay đầu nhìn, đôi mắt sau lớp mặt nạ trong veo vô tội, tựa như không hiểu tại sao nàng lại thắc mắc “Tộc trưởng nói ta là thiếu chủ Vu Cổ, gánh vác trọng trách phụng dưỡng Long Thần, vậy nên từ nhỏ ta đã sống ở đây.”
Y vừa nói, vừa giơ tay chỉ xuống cầu thang dẫn xuống địa cung phía dưới lồng sắt “Trước đây Long Thần từng bị nhốt trong địa cung dưới này. Có lẽ nó rất ghét nơi này, nên sau khi thoát ra, chắc chắn sẽ không quay lại.”
Vậy tức là những cột trụ lồng sắt và bùa chú phong ấn này là để ngăn chặn Man Hoang Long Tổ thoát ra ngoài?
Trường Tuệ vẫn cảm thấy có gì đó không đúng.
Rốt cuộc là không đúng ở đâu?
Trường Tuệ ngẩng đầu nhìn lên, thấy trên mái cung điện có một lỗ thủng lớn, hẳn là do con mãng xà tông ra khi trốn thoát. Xem ra thiếu niên không nói dối.
Sột soạt.
Nàng còn chưa kịp nghĩ nhiều, bên ngoài lại vang lên tiếng trườn bò của mãng xà.
Thiếu niên kéo tay Trường Tuệ, dẫn nàng nấp vào bóng tối. Qua khe hở của cánh cửa sổ chưa đóng chặt, nàng trông thấy con mãng xà không còn quanh quẩn gần đó nữa. Nó bò dọc theo những dãy nhà, cuốn phăng mái hiên và tường đá, khơi lên từng đợt bụi mù.
“Nó đi rồi…” Giọng nói của thiếu niên khẽ khàng vang lên, rồi sức lực của y như bị rút cạn, cả người mềm nhũn tựa lên vai Trường Tuệ.
Cảm giác mát lạnh từ cổ tay truyền đến, lúc này Trường Tuệ mới nhận ra thiếu niên vẫn còn nắm tay nàng. Mười ngón tay đan vào nhau, tiếp xúc gần gũi đến mức khiến nàng cứng người. Hơi thở mong manh của y phả nhẹ lên cổ nàng làm nàng hơi ngứa.
“Ngươi làm sao vậy?” Trường Tuệ giật tay ra.
Thiếu niên khe khẽ rên một tiếng, lớp mặt nạ lạnh buốt vô tình cọ lên da nàng, y nói “Ta hơi choáng váng…”
Giọng y càng lúc càng nhỏ, hàng mi khẽ run như thể có thể ngủ thiếp đi bất cứ lúc nào.
Trường Tuệ đỡ lấy y, để y ngồi xuống dựa vào vách tường. Nhờ ánh sáng yếu ớt xuyên qua lỗ hổng trên mái điện, nàng mới trông thấy hồng y xa hoa của thiếu niên đã loang lổ những vết máu sẫm. Nàng giật mình “Ngươi bị thương rồi?”
Không phải vết thương nhẹ.
Khắp người y chằng chịt những vết cắt lớn nhỏ được lớp áo hoa lệ đã khéo léo che giấu, nếu không tinh mắt thì khó mà nhận ra. Điều khiến Trường Tuệ kinh ngạc hơn cả là y mang thương tích nặng như vậy mà không hề kêu rên lấy một tiếng, thậm chí còn có thể chạy trốn cùng nàng suốt một quãng đường dài.
Nên nói y có ý chí kiên cường… hay sức chịu đựng quá mức đáng sợ đây?
Trường Tuệ thi triển thuật trị thương đơn giản để cầm máu cho y trước. Thiếu niên dựa vào tường, có lẽ vì mất máu quá nhiều mà ý thức y bắt đầu mơ hồ.
Nàng ở bên cạnh trông chừng y, căng thẳng lắng nghe động tĩnh bên ngoài.
Ầm


⬅ Trước Tiếp ➡