⬅ Trước Tiếp ➡

Nhưng điều quái lạ là Trường Tuệ không cảm nhận được bất cứ sinh khí nào. Nơi này tràn đầy tử khí, có lẽ đã bị bỏ hoang từ lâụ Rốt cuộc ở đây đã xảy ra chuyện gì?
Tuyết càng lúc càng dày.
Lẫn trong gió tuyết lạnh thấu xương, nàng ngửi thấy một mùi máu tanh nhàn nhạt.
Cảm giác bức bối quen thuộc đột nhiên ập đến, Trường Tuệ đưa tay ôm ngực, lập tức phi thân về phía tòa lầụ Sau khi tiến sâu vào màn yêu khí, cuối cùng cũng nhìn thấy một sinh vật sống.
Nhưng không phải con người.
Một con mãng xà khổng lồ toàn thân đen kịt đang cuộn mình trên nền đất. Nó dài đến mấy trượng, cặp mắt màu tím dựng đứng, cái lưỡi đỏ rực liên tục thụt ra thụt vào, nó không giống yêu vật bình thường mà trông như một loài ma vật.
Đây là…
Trường Tuệ nín thở, ẩn mình vào tán lá rậm rạp.
Nếu nàng không nhìn nhầm, con yêu vật này có ngoại hình gần giống với một loại hung thú thượng cổ mà nàng từng thấy ở Linh Châu Giới Man Hoang Long Tổ. Chỉ khác là Man Hoang Long Tổ vốn có chín đầu rồng, mà con mãng xà này chỉ mới ở dạng thấp nhất, chưa tiến hóa hoàn toàn.
Sao có thể như vậy?
Một hung thú thượng cổ có thể xưng bá Linh Châu Giới, làm thế nào lại xuất hiện ở một thế giới nghèo nàn linh khí như Hư Không Cảnh này?
Nàng tự nhủ có lẽ mình nhìn lầm.
Nàng dụi mắt, cẩn thận quan sát lại từ đầu đến cuối, nhận ra bản thân không hề nhầm lẫn. Không chỉ vậy, nàng còn phát hiện đuôi mãng xà đang quấn chặt một người nào đó.
Lớp vảy đen lạnh lẽo quấn quanh thân thể người nọ như một chiếc lồng giam bằng thịt sống. Mãng xà thè lưỡi, cúi đầu xuống như chuẩn bị nuốt trọn con mồi.
Không xong rồi Trường Tuệ lập tức lao xuống.
Không chỉ để cứu người, mà còn để đánh lén khi nó không phòng bị.
Dù là ở Linh Châu Giới, ngay khi ở đỉnh cao, nàng cũng không phải là đối thủ của nó, huống hồ ở dị thế này linh lực nàng lại yếu ớt như vậy. Hiện tại nàng chỉ có thể lấy mưu thắng sức.
Nàng thi triển Phân Thân Quyết đánh lạc hướng cự mãng, rồi ném hàng loạt pháp khí trấn yêu vào người nó.
Nàng không mong diệt được nó, chỉ cần cứu được thiếu niên kia trước đã.
Nhưng đúng lúc nàng vòng ra phía sau, đột nhiên nghe một tiếng nổ lớn.
Ầm
Mãng xà khổng lồ đổ ập xuống.
Hả? Nó ngất rồi? Hay là… nàng đánh chết nó rồi?
Không có thời gian để kiểm tra, Trường Tuệ lập tức giẫm lên lớp vảy cứng, cúi xuống kéo người bị trói chặt ra.
Là một thiếu niên khoảng mười hai, mười ba tuổi, y mặc một thân hồng y hoa lệ, nửa gương mặt giấu sau chiếc mặt nạ bươm bướm.
Nàng đẩy nhẹ y “Tỉnh tỉnh ”
Thiếu niên đã hôn mê, không có phản ứng, chiếc cằm lộ ngoài chiếc mặt nạ trắng bệch, khoé môi rướm máụ
Thời gian cấp bách, Trường Tuệ phải mau chóng kéo thiếu niên ra ngoài, có như vậy nàng mới có thể yên tâm tìm cách tiêu diệt con yêu vật chưa rõ sống chết này. Nàng dùng hết sức lực kéo mạnh, thiếu niên phát ra một tiếng rên khe khẽ, hàng mi khẽ run rồi chậm rãi mở mắt.
“Ngươi tỉnh rồi?” Trường Tuệ cúi xuống nhìn y, giọng mang theo chút vui mừng.


⬅ Trước Tiếp ➡