Nhưng lúc này, chuyện của Hoàn Lăng quan trọng hơn. Trường Tuệ thu ánh mắt, cố nén lửa giận, tập trung quan sát đám người bên dưới.
Tam Thiên Hư Không Cảnh có quy tắc vô cùng huyền diệu, không thể bị con người thao túng.
Cho đến bây giờ nàng vẫn chưa hiểu hết những quy tắc đó, cũng không biết Hoàn Lăng sẽ xuất hiện dưới thân phận nào và dung mạo ra sao, nàng chỉ có thể dựa vào tia khí tức yếu ớt để lần tìm huynh ấy.
A huynh, huynh đang ở trong đám người này sao?
Nàng cau mày. Những kẻ có mặt ở đây không có ai có thể xem là người tốt. Nàng không tin huynh trưởng của mình sẽ luân hồi thành một kẻ coi thường mạng người, nhưng lá bùa đã biến mất ở nơi này, chứng tỏ Hoàn Lăng nhất định đang ở rất gần đây.
“Vút ”
Một mũi tên đột ngột lao ra.
Trong khi đám đông đang rời đi, Thập nhị hoàng tử Triệu Nguyên Tề lại như không hề nghe thấy tiếng trống hiệu lệnh, vẫn cầm chặt cung, nhắm thẳng vào một súc nhân vừa ngã xuống phía sau gốc cây, dứt khoát bắn tiếp một mũi tên.
Có lẽ linh cảm được nguy hiểm, súc nhân kia lăn nhanh trên mặt đất, tránh được một kích chí mạng. Mũi tên lẽ ra phải xuyên thẳng vào tim hắn, nay chỉ sượt qua cánh tay, rơi xuống đất.
“Láo xược ”
Dưới ánh mắt của bao người, một mũi tên lại bắn trượt khiến Triệu Nguyên Tề mất mặt ngay trước đám đông. Hắn lập tức muốn giương cung bắn thêm lần nữa, cơn giận xộc thẳng lên đầu khiến hắn quẳng hết quy tắc săn bắn sang một bên, vậy mà không một ai dám lên tiếng ngăn cản.
“Thập nhị điện hạ.”
Một giọng nói trong trẻo lạnh lùng vang lên.
Thanh Kỳ và Tú Cầm thoáng rùng mình, cùng nhìn về phía chủ tử nhà mình bằng ánh mắt không thể tin được.
Trường Tuệ phản ứng nhanh hơn cả ý thức, đến khi hồi thần thì lời ngăn cản đã bật khỏi miệng.
Tất cả mọi ánh mắt trong rừng đồng loạt hướng lên trên đài cao, ngay cả Triệu Nguyên Tề cũng dừng động tác kéo cung, ngẩng đầu nhìn nàng.
Không gian lặng ngắt như tờ.
Đối diện với vô số ánh mắt đang đổ dồn lên mình, Trường Tuệ mỉm cười, má lúm đồng tiền thoáng hiện trên gò má nàng “Đã đến giờ rồi.”
Nàng biết giữ im lặng là an toàn nhất, nhưng nàng… không làm được.
Sát khí giữa mi tâm Triệu Nguyên Tề chưa tan, hắn híp mắt nhìn nàng, tựa như hồi lâu sau mới nhận ra người đối diện.
“Bổn hoàng tử còn tưởng ai, hoá ra là vị tiểu Quốc sư lừng danh đây sao?”
Triệu Nguyên Tề mặc hồng bào viền kim tuyến cưỡi trên lưng ngựa, hắn nói với vẻ mặt ác ý “Đúng là khách quý, tiểu Quốc sư không ở yên trong Hàm Ninh Các tu tiên, cuối cùng cũng chịu ló mặt ra gặp người rồi sao?”
“Khó lắm mới có dịp tương phùng, không bằng xuống đây chơi một ván?”
Ánh mắt Trường Tuệ tối sầm, nàng nghe thấy tiếng cười trộm râm ran bên dưới.
Nhiều năm nay, nàng và Triệu Nguyên Tề chưa từng qua lại, chẳng thể xem là kẻ thù chính trị nhưng cũng không thể nói là hòa bình. Hắn luôn vô tình hay cố ý gây khó dễ cho nàng, hôm nay nàng chủ động xuất hiện trước mặt hắn, sao có thể tránh khỏi không bị nhắm đến được?
“Tôn toạ…”
Thấy đám người bên dưới bắt đầu ồn ào, nhao nhao đòi nàng xuống dưới, hai tỳ nữ bên cạnh sốt ruột ra mặt.
Trường Tuệ lạnh nhạt đứng yên, vẻ ngoài có vẻ điềm nhiên, nhưng bàn tay giấu trong tay áo đã nắm chặt thành quyền, cố gắng đè nén cảm xúc trong lòng.