⬅ Trước Tiếp ➡

Những cành cây vẫn đang chống đỡ tuyết lớn, thiếu niên nheo mắt nhìn xuống thấy một tiểu xà nhỏ chỉ bằng ngón tay út, đang bò ra từ trong đống tuyết. Tiều xà có mào tím, vảy đen bóng, chiếc lưỡi đỏ liên tục thè ra nuốt vào. Một trong hai cái đầu của nó như đã bị nổ tung, xung quanh quấn lấy một tầng hắc khí mỏng manh, trông vừa chật vật vừa yếu ớt.
“Lại đây.”
Gió lạnh thổi bay vạt áo thiếu niên, để lộ cổ tay trắng nõn.
Tiểu xà rít lên vài tiếng, nhanh chóng bò lên cổ tay y, ngoan ngoãn quấn quanh cánh tay y, vươn đầu cọ cọ vào da thịt ấm áp.
Thiếu niên giơ tay, nhẹ nhàng vuốt ve chiếc đầu nhỏ lạnh như băng của nó, khẽ thì thầm “Thật đáng thương.”
Không biết y đang nói con rắn nhỏ…
Hay đang nói chính mình.
Tú Cầm gặp chuyện rồi.
Khi Trường Tuệ đến nơi, trong phòng nàng ấy đã bị rắn bò kín, vô số rắn hoa trườn bò trên mặt đất, chen chúc dày đặc đến mức không có chỗ đặt chân. Tuy chúng chỉ là những loài rắn nhỏ không có độc, nhưng số lượng lại quá nhiều, hơn nữa còn mang tính công kích. Nếu không phải nàng kịp thời xuất hiện, e rằng Tú Cầm đã bỏ mạng hoặc ít nhất cũng bị trọng thương.
“Sao trong phòng lại có nhiều rắn thế này? ”
Nhìn đám xác rắn la liệt dưới sàn, sắc mặt Thanh Kỳ tái nhợt, rõ ràng nàng ấy cũng bị dọa sợ.
Vừa rồi tình thế cấp bách nên Trường Tuệ không kịp suy nghĩ nhiều, lập tức dùng sát quyết tiêu diệt sạch đám rắn. Đến khi cơn nguy hiểm qua đi, nàng mới cẩn thận quan sát gian phòng, lập tức nhận ra một mùi hương quen thuộc.
“Có lẽ...” Ánh mắt nàng dừng trên mặt bàn “Liên quan đến thứ này.”
Thanh Kỳ nhìn theo ánh mắt nàng, trên bàn có một chiếc lư hương tinh xảo, làn khói nhàn nhạt tỏa ra từ đó, len lỏi khắp căn phòng. Nàng ấy nghi hoặc “Chẳng phải đây là lư hương của tôn tọa sao? Sao lại ở đây?”
Trường Tuệ chỉ bảo Tú Cầm xử lý nó chứ không nói phải vứt đi, hẳn là nàng ấy không nỡ bỏ nên giữ lại để dùng.
Nhưng vấn đề không nằm ở lư hương… mà ở hương liệu bên trong.
Sắc mặt Trường Tuệ sa sầm, nàng không đợi người khác đến dọn dẹp mà trực tiếp cầm lư hương lên xem.
Nàng mở nắp ra, bên trong vẫn còn những mẩu hương do tiểu nghiệt chướng của nàng ném vào đang cháy dang dở. Trước đó nàng chưa kịp nhận ra điều gì khác thường, nhưng bây giờ nàng đã ngửi ra mùi cỏ dụ rắn được hòa lẫn trong đó.
Nàng nhớ rõ sáng nay y đã tươi cười thản nhiên đổi hương cho nàng, còn dùng vẻ mặt hiền lành vô hại để giải thích Đây là Tuyết Hải Hương, hương thơm thanh nhạt giúp thanh lọc uế khí, hỗ trợ an thần. Tỷ tỷ có thể dùng nó trước khi ngủ.
An thần cái quỷ gì Rõ ràng tên tiểu nghiệt chướng này muốn lấy mạng nàng, để nàng ngủ một giấc rồi không bao giờ tỉnh lại nữa
Quá đáng lắm rồi…
“Rắc ”
Lư hương trong tay Trường Tuệ xuất hiện vết rạn, trong lúc lửa giận trào dưng nàng đã mạnh tay bóp nát nó, những mảnh vỡ sắc nhọn cắt vào tay, máu tươi từ lòng bàn tay nhỏ xuống.
Tú Cầm đã khiếp đảm ngất đi từ sớm, Thanh Kỳ đang vội vàng sai người đưa nàng ấy đi gặp đại phụ Nghe thấy tiếng lư hương vỡ vụn, nàng ấy lập tức quay lại, nhìn thấy Trường Tuệ máu me đầm đìa liền hốt hoảng chạy tới “Tôn tọa Tay người bị thương rồi ”


⬅ Trước Tiếp ➡