⬅ Trước Tiếp ➡

“Vâng… đẹp lắm ạ, rất hợp với tôn tọa Màu đỏ này tôn nước da của người hơn màu trong suốt trước kia.”
Hợp khỉ á
Trường Tuệ ngoài mặt cười gượng nhưng trong lòng không khỏi chửi thầm.
Băng hoa này nhìn quỷ dị đáng sợ như vậy, nếu không phải vì nàng không tháo ra được thì nàng đã sớm ném vào lửa thiêu rồi
Không muốn tiếp tục bàn về vấn đề này, Trường Tuệ nhanh chóng chuyển chủ đề
“Y thế nào rồi?”
“Ai ạ?” Tú Cầm hoang mang hỏi lại.
Thanh Kỳ lại phản ứng rất nhanh, lập tức đáp “Vị công tử đó đêm qua lại bị sốt, bây giờ vẫn còn nằm trên giường dưỡng bệnh.”
Nàng ấy vừa nói vừa quan sát vẻ mặt Trường Tuệ “Tôn tọa muốn đi thăm công tử ấy ạ?”
“Không cần.”
Trường Tuệ gần như không cần suy nghĩ mà đã thẳng thừng từ chối.
Mặc dù đã năm ngày trôi qua, nhưng trong đầu Trường Tuệ vẫn là những hình ảnh máu tanh trên hải đảo. Cộng thêm cơn ác mộng vừa rồi, nàng thực sự không có tâm trạng đối diện với Mộ Giáng Tuyết.
Nàng vẫn chưa thể chấp nhận được.
Trường Tuệ bị phong ấn một phần ký ức nên vẫn không sao chấp nhận nổi sự thật rằng tiểu đồ đệ mà nàng tự tay nuôi lớn lại sa vào ma đạo, trở thành ác hồn.
Thế nhưng nghĩ đến sự biến đổi đột ngột của băng hoa, Trường Tuệ vẫn cố hỏi thêm về tình trạng gần đây của cái tiểu nghiệt chướng kia. Thanh Kỳ thuật lại tỉ mỉ “Phần lớn thời gian công tử đều nằm trên giường dưỡng thương, chỉ sai người mang đến mấy quyển sách, chưa từng bước chân ra khỏi viện.”
Chưa từng ra khỏi viện dù chỉ một lần sao?
Trường Tuệ cau mày, trong lòng nghi ngờ tiểu nghiệt chướng kia đã làm gì trong phòng, không thì tại sao băng hoa trên tay nàng lại vô duyên vô cớ bị ác niệm xâm chiếm?
“Cho người giám sát nhất cử nhất động của y.”
Nghĩ đến những chuyện này là đau đầu, pháp ấn trên trán Trường Tuệ vẫn còn hơi đau âm ỉ, nàng cũng không muốn nói thêm nữa, khoát tay ra hiệu cho Thanh Kỳ và Tú Cầm lui xuống.
Căn phòng yên tĩnh trở lại, đến mức nàng có thể nghe thấy cả tiếng tuyết rơi ngoài cửa sổ. Trường Tuệ nhắm mắt lại, chỉ trong hoàn cảnh yên tĩnh tuyệt đối, nàng mới có thể suy nghĩ xem nên làm gì tiếp theo, nhưng nàng còn chưa kịp định thần, tiếng gõ cửa lại vang lên.
Tiếng gõ nhẹ nhàng từ tốn vang lên ba lần.
“Tỷ tỷ, ta có thể vào không?”
Tỷ tỷ, đôi mắt này đẹp quá.
Ta muốn mang nó ra ngoài, đặt vào bình rồi giữ gìn cẩn thận.
Hàng mi Trường Tuệ khẽ run, trong đầu lại hiện ra hình ảnh thiếu niên hồng y nâng niu hai con ngươi vẫn còn vương máu tươi.
Nàng bực bội xoa đầu, đúng là sợ cái gì thì cái đó đến Trường Tuệ lặng thinh, không muốn đáp lại.
Cánh cửa gỗ khắc hoa màu son đóng kín ngăn ánh sáng rọi vào trong phòng, nhưng dù có cách một cánh cửa, nàng vẫn có thể nghe thấy hơi thở nhẹ nhàng của người bên ngoài.
Y cứ lặng lẽ đứng đó, chẳng hề rời đi, một lát sau y lại nhẹ nhàng gõ cửa “Tỷ tỷ?”
Nàng đứng phắt dậy, sải bước đến cửa, giật mạnh then cài, động tác dứt khoát đến mức khiến cánh cửa vang lên tiếng “rầm” vang dội.
“Có chuyện gì?”
Tiếng động lớn đến mức át cả cơn giận dữ trong lòng nàng.


⬅ Trước Tiếp ➡