...Gặp phải kẻ háo sắc rồi...
Đan Thành suýt chút nữa đã đạp chân ga đâm thẳng vào đuôi xe đằng trước, chẳng dễ dàng gì mới ổn định được thân xe, không dám tin mà quay đầu nhìn cô: "Em nói cái gì cơ?"
Đan Tùng Nguyệt đã dời tầm nhìn của mình ra bên ngoài cửa sổ xe rồi, không hề có ý muốn nói lại một lần nào nữa.
"Nhìn đường." Đan Tùng Nguyệt nhàn nhạt lên tiếng.
Cho dù Đan Thành có một bụng lời muốn nói đi chăng nữa thì bây giờ vẫn còn đang lái xe nên anh chỉ đành phải nhịn hết vào trong bụng. Chỉ có điều, tốc độ lái xe trên suốt quãng đường còn lại rõ ràng đã vội vã hơi không ít, cũng chẳng ổn định trước khi đạp chân ga.
Không dễ dàng gì đến được bãi đỗ xe ngầm tại trung tâm mua sắm, sau khi tiến vào vị trí đỗ xe quy định, đỗ xe cẩn thận rồi, Đan Thành lập tức quay đầu nhìn về phía Đan Tùng Nguyệt, vội vàng cầu cô xác nhận, hỏi: "Vừa nãy em nói cái gì cơ?"
Đan Tùng Nguyệt lười biếng vươn vai một cái, bình thản nói: "Tìm bạn trai chứ gì nữa."
Giọng điệu khá là đương nhiên.
Đan Thành biết, cô nói là tìm bạn trai, nhưng điều mà anh muốn hỏi là tại sao đột nhiên lại muốn tìm bạn trai. Tự dưng lại nhắc tới việc này, có phải là cô đã có người trong lòng rồi không?
Nhưng anh không biết mình nên hỏi như thế nào, hoặc là nói, anh nên dùng loại thân phận gì để hỏi cô.
Cho dù là thân phận gì đi chăng nữa thì dường như cũng không thể ngăn cản được việc cô tìm bạn trai.
Đan Tùng Nguyệt đã hai mươi tư tuổi rồi, bình thường thì những cô gái ở độ tuổi này của cô có lẽ ít nhiều gì cũng đã trải qua vài mối tình rồi, nhưng theo như những gì Đan Thành được biết, cho đến thời điểm hiện tại, cô chưa từng đặc biệt qua lại gần gũi với bất kỳ người đàn ông.
Mấy cái tin đồn không có thật ở trên mạng kia, Đan Thành tất nhiên là không tin, trước kia Đan Tùng Nguyệt cũng từng giải thích cho anh rằng tất cả những tin đồn trên mạng đều là giả tạo.
Đan Thành mở miệng, chỉ có thể dùng giọng nói có hơi khô khốc, khàn khàn kia mà hỏi cô: "Sao đột nhiên lại muốn tìm bạn trai rồi."
"Cũng không tính là đột nhiên mà." Đan Tùng Nguyệt gỡ thắt lưng an toàn ra, nói: "Muốn tìm từ lâu rồi."
Đan Thành âm thầm thở hắt ra một hơi, ít ra thì điều này cũng có nghĩa là cô không phải là đột nhiên có người trong lòng.
"Ở độ tuổi này của em, muốn yêu đương hẹn hò gì đó cũng là bình thường." Đan Thành rủ mắt xuống và nói: "Xuống xe đi ăn trước đã".
Rõ ràng là không muốn tiếp tục đề tài này nữa.
Sau khi Đan Tùng Nguyệt xuống xe, nhìn thấy Đan Thành bước đi nhanh hơn mình một chút, cong khóe môi lên, không tiếng động mà cười cười.
Bởi vì thân phận của Đan Tùng Nguyệt rất đặc biệt nên không thể quang minh chính đại mà xuất hiện ở nơi công cộng được, thân hình cao lớn của Đan Thành luôn che khuất tầm nhìn của người khác bên cạnh cô.
Những người đó nhìn về phía Đan Tùng Nguyệt cũng không phải bởi vì họ đã nhận ra cô, mà là vì họ chỉ đơn thuần muốn ngắm đôi chân của cô mà thôi.
Đôi chân thon dài trắng ngần đặc biệt thu hút ánh nhìn của người khác.
Từ bãi đỗ xe đến tầng bốn của cửa hàng cá nướng có thang máy lên thẳng, chỉ là cực kỳ đông người, còn một đám người thậm chí không thể vào hết trong thang máy.
Đan Tùng Nguyệt ở trong thang máy chỉ cảm thấy khó thở, sau đó lại cảm thấy người ở phía sau có vẻ như cứ đẩy cô mãi.
Đầu lông mày hơi nhíu lại, Đan Tùng Nguyệt nhích lên phía trước một chút, kết quả, người ở phía sau lại dán lên phía trước theo cô.
Lần này thì Đan Tùng Nguyệt còn gì không hiểu được nữa kia chứ. Gặp phải kẻ háo sắc rồi.
Phần đùi lộ ra bên ngoài bị ngón tay khều cho một cái, Đan Tùng Nguyệt cảm thấy ghê tởm tới mức suýt nữa đã nôn ra.
"Tɧασ má mày đang sờ ai đấy?" Đan Tùng Nguyệt quay lại và tát vào mặt người đàn ông phía sau.
Một người đàn ông để râu ria lởm chởm trông qua có vẻ ngán ngẩm đã bị cô tát cho một phát méo cả mặt, "Chát" một tiếng giòn tan quỷ dị vang lên trong thang máy vốn đang yên tĩnh, nghe rất trong trẻo vui tai.
Những người xung quanh đều bị dọa cho ngu người luôn rồi, lần lượt nhìn về hướng này.
"Ai, ai sờ cô chứ!" Khuôn mặt của người đàn ông bị tát kia đều đã đỏ bừng lên, thật không ngờ lại gặp phải người có cá tính mạnh mẽ như này.
"Là đồ súc sinh sờ đấy." Giọng điệu của Đan Tùng Nguyệt lạnh đến gần như muốn băm vằm người đàn ông này thành trăm nghìn mảnh vậy.
Người đàn ông đó cãi không lại được cô, vừa giận vừa hoảng, vừa định đưa tay đẩy cô thì đã bị người đàn ông ở bên cạnh cô nắm chặt lấy cổ tay, sức lực mạnh tới nỗi làm cho ông ta trong thoáng chốc đã thét lên thảm thiết.
"Là bàn tay nào sờ em ấy?" (1) Trong mắt của Đan Thành thấp thoáng đốm lửa giận, sự oán giận trong lòng cuối cùng cũng tìm được chỗ để trút ra.
"Là bàn tay này hay bàn tay kia?"
Nói rồi, tay của Đan Thành dùng sức một cái, người đàn ông kia gào khóc thảm thiết quỳ xuống đất.
Chú thích:
(1) Raw là “拿只手摸的?”, tui cho rằng tác giả viết lộn 哪 thành 拿 nên đã tự động sửa thành “哪只手摸的?”.