...Đánh boxing...
Lúc Đan Thành tới câu lạc bộ, cả người anh vẫn còn có chút lơ đãng, lúc đánh boxing vì phân tâm mà còn bị Mạnh Kỳ Văn đấm cho một cái.
“Mẹ kiếp.”
Mạnh Kỳ Văn giật mình: “Chú nghĩ cái gì thế, cú đấm này cũng không tránh được?”
Đan Thành xoa cằm, đau tới mức nhíu mày lại.
“Không sao, lại đi.” Anh khua tay một cách tuỳ ý.
Mạnh Kỳ Văn đâu dám tiếp tục, người này rõ ràng có tâm sự, có đánh nữa cũng không có ý kiến gì.
“Tới đây, nói cho anh em bọn anh biết có tâm sự gì khiến cho chú không thể tập trung nổi lúc đánh boxing đi, nếu như trước đây ở trên sân đấu, nửa cái mạng của chú cũng đánh không lại được đối thủ.”
Mạnh Kỳ Văn tháo găng tay đấm bốc ra, rồi khoác vai Đan Thành như người anh em tốt.
Đan Thành cao hơn hắn cho nên lúc khoác vai giống như đang treo trên người anh.
“Không có chuyện gì đâu.” Đan Thành lắc đầu không nói.
Chuyện này đâu thể nói ra ngoài được.
Nói là anh tối qua gặp mộng xuân à?
Người phụ nữ dưới thân anh là em gái anh?
Bị điên mới nói thế.
Mạnh Kỳ Văn lại cười khẩy một cái, lộ ra vẻ mặt chú em không nói anh cũng biết, hắn hạ thấp giọng nói: “Anh biết, này là vì phụ nữ rồi.”
Đan Thành trừng to mắt, sao hắn biết!!
Mạnh Kỳ Văn hiện ra nét mặt của người từng trải: “Đi, nói chuyện với anh, là người đẹp nào quyến rũ chú tới mức mất hồn mất vía thế?”
Hắn ngồi xuống chiếc ghế dài, rồi vỗ vỗ vào chỗ bên cạnh mình.
Đan Thanh ngồi xuống, hai chân dang rộng một cách thản nhiên, thân hình to cao bỗng chốc đã chiếm hơn nửa chiếc ghế.
“Chẳng có ai cả, chỉ là suy nghĩ vớ vẩn thôi.” Anh nói.
Mặt Mạnh Kỳ Văn lại tỏ ra vẻ không tin: “Chú thế này là không ổn rồi, năm ngoái anh thích một em đều có nói với chú, mà sao chú cứ giấu giếm với anh vậy.”
Đan Thành cau mày, có hơi bực bội cởi găng boxing ra: “Không phải là thích người ấy.”
Mạnh Kỳ Văn hiểu rõ: “Có người dây dưa với chú, mà chú không thích người ấy?”
Nghĩ đi nghĩ lại, Mạnh Kỳ Văn chỉ biết có một người: “Tống Dung Dung?”
Ấn đường của Đan Thành thoáng chốc nhíu chặt tới nỗi có thể kẹp chết một con ruồi, anh nhìn Mạnh Kỳ Văn với vẻ mặt chán ghét, nói: “Anh có bệnh à, nhớ cô ta?”
Mạnh Kỳ Văn tức cười: “Hỏi chú thì chú không nói, thử đoán chú thì lại bảo anh có bệnh, được rồi, hẳn lẽ không muốn nói với anh.”
Đan Thành mím môi, được một lúc mới hé ra một câu: “Đang nghĩ tới chuyện của em gái em.”
“Em gái chú?” Mạnh Kỳ Văn thấy có ấn tượng: “Minh tinh lớn kia? Con bé sao rồi, hai đứa không phải là quan hệ không tốt lại rất ít khi liên lạc hay sao.”
“Ai nói quan hệ không tốt.” Đan Thành phản bác lại, sau đó cúi đầu nói chuyện có hơi ủ rũ: “Chỉ là con bé một mặt không quá thích em mà thôi.”
“Nếu như là em gái, anh không có đề nghị gì cho chú cả, quan hệ của hai người anh cảm thấy rất phức tạp.” Mạnh Kỳ Văn gãi đầu, trực giác nói cho hắn biết đây không phải là chủ để hắn có thể tham gia.
Em gái của Đan Thành trước đó hắn từng gặp qua vài lần trong lúc Đan Thành đang thi đấu.
Đan Thành từ khi mười mấy tuổi đã bắt đầu đánh boxing, ngay lúc đầu đã đánh những trận thi đấu ngầm, mà đánh một trận kiểu đó đã hái ra được biết bao nhiêu là tiền.
Lúc đó bố mẹ anh vừa qua đời chưa được mấy năm, hai anh em sống trong nhà họ hàng không thân thích cho lắm, bị đối xử hà khác đến mức ngay cả bữa ăn đều ăn không no, thế nên Đan Thanh bèn chạy đi đánh boxing.
Lúc đầu anh hoàn toàn không hiểu được thế nào là đánh đấm, lên sàn đài chính là bị đánh, mà bị đánh nhiều mới hiểu được phải phản kháng ra sao.
Huấn luyện viên Mạnh Kỳ Văn nhìn trúng anh bèn hỏi anh có muốn tham gia thi đấu không.
Đan Thành nói không muốn, bởi vì tham gia thi đấu không kiếm tiền nhanh được.
Anh cần phải kiếm rất nhiều rất nhiều tiền để nuôi em gái của anh.
Mạnh Kỳ Văn lúc ấy cũng không lớn hơn Đan Thành được bao nhiêu, chỉ cảm thấy anh là một người phải chịu đựng gánh nặng cơm áo gạo tiền, nên vô cùng khâm phục anh, dần dà hai người mới từ từ hiểu rõ nhau hơn.
Còn về Đan Tùng Nguyệt, chưa bao giờ xuất hiện trong lúc anh tham gia thi đấu bất hợp pháp, bởi vì Đan Thành vốn dĩ không nói cho cô biết bản thân từng đánh những trận đấu được tổ chức chui.
Mạnh Kỳ Văn đã từng gặp em gái của Đan Thanh vài lần trong lúc Đan Thành làm tuyển thủ nghiệp dư tham gia những trận đấu thương mại.
Ấn tượng lúc đó đối với em gái của anh chính là cực kỳ xinh đẹp, lúc thấy Đan Thành bị thương cô sẽ nhíu mày lại, lúc nhìn thấy anh thắng cũng sẽ mỉm cười.
Cho nên Mạnh Kỳ Văn hoàn toàn không thể nào hiểu nổi, giữa hai em họ sao lại đi đến nông nỗi này.