⬅ Trước Tiếp ➡
...Qυầи ɭóŧ anh đâu ?...
Đan Tùng Nguyệt đi vào phòng tắm dùng nước lạnh tắm qua.
Người cô nóng lên kinh khủng, không biết còn tưởng rằng cô phát sốt.
Tất cả những thứ lây dính trên người đều là hương vị của nam nhân, tϊиɧ ɖϊ©h͙ nam nhân là một thứ gì đó khiến người ta không thể bỏ qua cảm giác tồn tại, nó cứ lượn lờ ở chóp mũi cô, cô liếm liếm cánh môi, đột nhiên cảm thấy có hơi đáng tiếc.
Đêm nay ngoài trừ cắm vào hoàn toàn, những thứ nên làm hoặc không nên làm khác hai người đều đã làm xong.
Nhưng hai người lại không hôn môi.
Đan Tùng Nguyệt cảm thấy chỉ khi đã hôn môi rồi, mối quan hệ giữa hai người mới không giống như trước nữa.
Cô duỗi tay bôi sữa tắm lên trên người, trên làn da trắng nõn có mấy vệt đỏ rất rõ ràng, vết đó có lẽ được tạo nên do những lúc Đan Thành không quá để ý.
Xoa nhẹ cái mông của chính mình, cô cũng cảm thấy cái mông mình như một cái chăn bị nam nhân vò nắm.
“Nam nhân thúi.”
Đan Tùng Nguyệt nhỏ giọng mắng.
Cả người cứng kinh khủng, không ôn nhu một chút nào.
Nhưng sau khi nhìn chằm chằm dấu vết trên người một lúc, Đan Tùng Nguyệt lại có hơi cao hứng.
Những dấu vết này sẽ lưu lại một đoạn thời gian, ít nhất là có thể theo cô ngủ hết một giấc hôm nay.
Cô sờ sờ cặp mông bị hắn nắm đến hằn ra cả một dấu tay, lại nghĩ đến xúc cảm thô ráp của lòng bàn tay hắn, cảm giác hạ thân bị liếʍ ɭáρ ...
“Hô…”
Đan Tùng Nguyệt nhẹ nhàng thở ra một hơi, cố gắng đè ép xao động mà thân thể vừa muốn trào lên lại.
Từ nghèo thành giàu dễ, từ giàu về nghèo khó.
Nếm qua tư vị côn ŧᏂịŧ của anh trai, cảm nhận thấy kɧoáı ©ảʍ khi được anh trai liếm hoa huyệt rồi, Đan Tùng Nguyệt cảm thấy khoảng thời gian này khi mình đối mặt với Đan Thành, thân thể nhất định là sẽ xao động, khó có thể đè ép xuống được.
Cô duỗi tay về chỗ chỉnh nước vòi hoa sen, để dòng nước chảy mạnh hơn nữa.
Sau khi tắm rửa xong Đan Tùng Nguyệt đứng trước bồn rửa tay trước làm xong nguyên lưu trình chăm sóc dưỡng da, sau đó mới sấy khô đầu tóc.
Từ khi cô tiến vào phòng tắm cho đến khi cô sấy tóc xong là đã trôi qua một tiếng rưỡi, Đan Thành hẳn là đã ngủ rồi.
Đan Tùng Nguyệt để chân trần, phóng nhẹ bước chân đẩy cửa phòng Đan Thành ra.
Đan Thành, người cho rằng chính mình đang nằm mơ, ý thức không thanh tỉnh, không đuổi theo khi cô rời đi, lúc này đã nằm lên trên giường ngủ rồi.
Tầm mắt Đan Tùng Nguyệt đặt lên trên hạ thân hắn.
Anh thế nhưng lại không chịu mặc qυầи ɭóŧ vào.
Đây là tự cho rằng mình đang nằm mơ cho nên không kiêng nể chút gì sao.
Đan Tùng Nguyệt xem như đã lĩnh ngộ được thêm một kiến thức mới rồi.
Cô đi vào phòng, đến tủ quần áo của Đan Thành lấy một bộ đồ ở nhà mặc vào, sau đó xoay người đi đến phòng khách cầm gối trên sô pha vào đây.
Bật điều hòa, bò lên trên giường, đặt gối xuống dưới đó.
Đan Tùng Nguyệt chuẩn bị ngủ ở nơi này.
Thật ra ở bên cạnh cũng có phòng, chẳng qua đã lâu lắm rồi không có ai ở, chăn cũng không biết đã bao lâu không giặt rồi, cô ghét bỏ nó cực kỳ.
Hơn nữa cô rất muốn biết phản ứng ngày mai của Đan Thành khi tỉnh dậy thấy cô nằm ở bên người.
Huống chi cô không hề giúp anh mặc qυầи ɭóŧ vào, phía dưới còn nguyên con chim lớn.
Khóe miệng Đan Tùng Nguyệt hơi giương lên, cảm thấy mình có thể ngủ một giấc ngon rồi đây.
Cô nằm xuống, mệt mỏi buổi tối lập tức thổi quét toàn thân, cứ thế an an ổn ổn chìm vào giấc ngủ.
Sáng sớm hôm sau, là Đan Thành tỉnh lại trước.
Sau say rượu đại não có hơi đau đớn, phải hoảng hốt một hồi lâu anh mới mở mắt ra.
Anh mở to mắt nhìn trần nhà, ký ức tối hôm qua giống như hồng thủy mãnh liệt trào tới, hầu kết lăn lộn vài phát, anh mắng ra một câu, “Làm.”
Cái quỷ gì, là mơ sao?
Anh thiếu chút nữa làm Đan Tùng Nguyệt ư?
Anh có hơi hoảng hốt, là mơ sao? Có phải mơ không vậy?
Không đúng, hẳn là mơ thôi, Đan Tùng Nguyệt sao có thể bò lên trên giường anh, cũng không có khả năng gọi anh là anh trai.
Chỉ có nằm mơ Đan Tùng Nguyệt mới có thể dùng vẻ mặt ôn hòa như vậy nói chuyện với ăn.
Hơn nữa làm bằng miệng hoặc ăn tiểu huyệt gì đó, Đan Tùng Nguyệt càng không thể làm.
Cho dù có vứt bỏ cái thân phận anh em này của bọn họ đi chăng nữa, Đan Tùng Nguyệt cũng không thích anh, sao có thể làm những chuyện đó với anh cơ chứ, không cắn đứt ©ôи ŧɧịŧ của anh là đã không tồi rồi.
Đan Thành sờ mặt, cảm thấy giấc mơ này của mình vừa hoang đường vừa hồ nháo.
Nhưng bởi vì hồi tưởng đến cái cảnh tượng hương diễm kia, lúc “chào cờ” côn ŧᏂịŧ càng thêm cứng rắn.
Làm một phát đi nhỉ.
Tay Đan Thành mò xuống thân dưới...
Từ từ, qυầи ɭóŧ của anh đâu?
Đan Thành khϊếp sợ cúi đầu, sau đó bên người truyền đến âm thanh không mấy kiên nhẫn của một cô gái khi bị đánh thức, anh lại khϊếp sợ nhìn về phía bên người.
Đan Thành:!!!
Đồng tử chấn động!!!
⬅ Trước Tiếp ➡