Chương 16
Cố Kỳ Sâm sẽ không làm việc ở bệnh viện nữa, vậy mà cô cứ phải đổ bệnh đúng lúc này, lại còn gặp trúng anh.
Ánh mắt Cố Kỳ Sâm vô tình rơi xuống tay Lâm Trừng, thấy cô cầm đũa bằng tay trái.
Trong đầu anh chợt hiện lên dáng vẻ Lâm Thư Nhan khi ăn cơm.
Lâm Thư Nhan cũng là người thuận tay trái, lúc ăn cơm cùng nhau cô luôn quen ngồi bên trái, tránh cho đũa của cô và anh ɖu.ng nhau.
"Ăn cơm trước đã." Anh cầm đũa lên, những người khác mới bắt đầu động đũa.
Lâm Trừng không nói một lời, ngồi đó cứ cúi đầu ăn.
Đường Khả Nhân gắp một miếng vịt quay bỏ vào bát Cố Kỳ Sâm, giọng cô dịu dàng: "Món vịt quay anh thích nhất này." Lâm Trừng gắp một cuộn miến từ từ nhai nhai nuốt nuốt, mùi thơm của vịt quay bay vào mũi cô.
Cố Kỳ Sâm trước đây không ăn những thứ như vịt quay, t̸h̵ιt̸ quay, anh nói không sạch sẽ, anh là người rất có thói ở sạch.
Lâm Trừng bỗng hiểu ra, có lẽ cái gọi là chân ái chính là có thể phá vỡ mọi nguyên tắc.
Cố Kỳ Sâm búng tay một cái: "Phục vụ, gọi thêm một món Phù Dung Xuân Sơn." Động tác tяên tay Lâm Trừng khựng lại.
Phù Dung Xuân Sơn, món ăn cô thích nhất, khoai mỡ và tôm nõn băm nhuyễn, cuối cùng dùng bánh tráng cuốn lại chiên đến vàng ruộm, xếp thành hình ngọn núi.
Món ăn này do Cố Kỳ Sâm sáng chế ra, vì cô thích ăn khoai mỡ nên Cố Kỳ Sâm đã phát huy trí tưởng tượng, chỉ có ở khách sạn nhà họ Cố mới ăn được.
"Kỳ Sâm, thức ăn thế này là đủ ăn rồi, hôm nay là tiệc mừng công, lại không phải chỉ có hai người chúng ta ăn riêng," Đường Khả Nhân hạ giọng thì thầm thân mật với Cố Kỳ Sâm.
Cô ấy đã sớm nghe nói Cố Kỳ Sâm sáng tạo ra món Phù Dung Xuân Sơn, chỉ những người thân cận nhất với anh mới được ăn.
Hôm nay anh đặc biệt gọi món này vì cô ấy trước mặt mọi người, Cố phu nhân nói đúng, cọc đi tìm trâu thì dễ.
Giám đốc Trương bên cạnh trêu đùa: "Đúng là giai thoại tình yêu, khiến mấy người trung niên chúng tôi ngưỡng mộ quá." Cố Kỳ Sâm lại cứ nhìn chằm chằm vào Lâm Trừng.
Món ăn đó dọn lên đã lâu, ɖϊa thức ăn xoay qua trước mặt Lâm Trừng rất nhiều lần, Lâm Trừng chưa từng gắp một lần nào.
Mặc dù Lâm Trừng ngồi hơi nghiêng người, né tránh ánh mắt của Cố Kỳ Sâm, nhưng vẫn có thể cảm nhận được một ánh nhìn nóng rực đang đốt cháy da mình.
Cố Kỳ Sâm lên tiếng: "Sao Lâm tiểu thư không ăn?
Không hợp khẩu vị à?" Lâm Trừng bất giác cuộn ngón tay lại, cô mỉm cười gật đầu: "Cảm ơn Cố thiếu quan tâm, tôi ăn no rồi." Không hiểu sao, cô lại bắt đầu nghi ngờ Cố Kỳ Sâm đang thử mình.
Một món ăn đặc biệt, không ăn thì không ăn, còn hỏi cô làm gì.
Mối quan hệ của họ còn chưa thân thiết đến mức đó đâu nhỉ!
Cố Kỳ Sâm càng thấy Lâm Trừng kỳ lạ, dường như cô đang né tránh ánh mắt anh: "Nhân tài xuất sắc như Lâm tiểu thư được Đường tổng liên tục khen ngợi, trước đây đã từng làm việc ở đâu vậy?" "Tôi từng..." Lâm Trừng chuyển đề tài: "Là một công ty khởi nghiệp nhỏ của một người bạn, không đáng nhắc tới." Cố Kỳ Sâm thừa thắng xông lên: "Xem ra trường cũ của Lâm tiểu thư không hề tầm thường, không biết cô tốt nghiệp trường nào." "Kỳ Sâm, anh dọa người ta sợ rồi." Đường Khả Nhân nhẹ nhàng kéo cánh tay Cố Kỳ Sâm, lại nhìn sang Lâm Trừng: "Xin lỗi nhé, người anh ấy cứ lạnh lùng như vậy, không có ác ý đâu." "Không sao." Lâm Trừng nhếch