Chương 1
Lâm Trừng xa cách thành phố Kinh mười năm, không ngờ lại có thể gặp lại bạn trai mối tình đầu.
Gần đây cô luôn bị đau tức ngực, không yên tâm nên đến bệnh viện kiểm tra.
Lại không ngờ khám được một nửa, bác sĩ để lại một câu "Hơi rắc rối, cô ấy đi tìm chủ nhiệm tới giúp" rồi rời đi.
Lâm Trừng lúng túng ngồi bên mép giường.
Khoảnh khắc cánh cửa phòng khám bị đẩy ra lần nữa, nhìn thấy dáng vẻ quen thuộc kia, cô sững sờ ngay tại chỗ.
"Triệu chứng này kéo dài bao lâu rồi?" Giọng nói trầm thấp lọt vào tai Lâm Trừng, cả người cô run lên.
Người đàn ông đeo khẩu trang che khuất nửa khuôn mặt, dưới gọng kính không viền, đôi mắt đen láy đang nhìn cô chằm chằm.
"Ba...
tháng." Lâm Trừng hoảng hốt né tránh ánh mắt, hai tay căng thẳng vò nát vạt váy.
Bây giờ cô chỉ muốn bỏ trốn.
Mới về Kinh thị hai tháng, vậy mà lại gặp Cố Kỳ Sâm.
Lúc này đầu óc cô hoàn toàn trống rỗng, không biết nên có phản ứng gì.
"Nằm xuống, vén áo lên." Giọng nói trầm thấp của người đàn ông lại vang lên.
Lâm Trừng ngẩng đầu, chạm mắt lần nữa, nhịp thở của cô trở nên rối loạn.
Cố Kỳ Sâm thấy cô chần chừ không cử động, giọng điệu có chút mất kiên nhẫn: "Có vấn đề gì sao?" "Không, xin lỗi." Lâm Trừng hít sâu một hơi, nằm xuống giường bệnh, nhắm mắt lại.
Thời gian tiếp theo dài đằng đẵng như một thế kỷ, trong đầu Lâm Trừng rối bời, chóp mũi rịn mồ hôi.
"Làm em đau rồi?" Lâm Trừng lắc đầu: "Không..." Lại không biết qua bao lâu, cuối cùng cũng nghe thấy tiếng anh: "Xong rồi, bỏ áo xuống đi." Ngay sau đó là tiếng Cố Kỳ Sâm đứng dậy, cho đến khi tiếng bước chân biến mất, Lâm Trừng mới dám mở mắt.
Cô nhanh nhẹn mặc áo vào, ngồi tяên giường một lát rồi mới bước đến trước bàn làm việc.
Cố Kỳ Sâm lưng thẳng tắp, đang nhập bệnh án tяên máy tính.
Đôi bàn tay với những ngón thon dài của anh gần như không có gì thay đổi, giống hệt lúc đi học, là đôi tay mà giáo viên piano nhìn thấy cũng phải khen ngợi không ngớt.
Tiếc là anh không đánh piano mà chơi violin, trong ngoài trường đều là fan nữ của anh, ngay cả thành phố bên cạnh cũng có fan cuồng.
Vậy mà anh lại chọn yêu qua mạng với một cô nàng béo tàn nhang không hề cuồng si anh.
"Tình trạng này bao lâu rồi?" Cố Kỳ Sâm liếc nhìn cô một cái.
Lâm Trừng ngồi nghiêm chỉnh, nuốt nước bọt: "Khoảng hai mươi ngày." Cô tin chắc Cố Kỳ Sâm không nhận ra mình.
Cô sớm đã không còn là cô nàng béo tàn nhang Lâm Thư Nhan năm nào nữa.
Cô không chỉ đổi tên, còn giảm cân thành công, xóa bỏ đốm tàn nhang di truyền tяên mặt, mẹ đẻ suýt còn chẳng nhận ra, huống hồ là Cố Kỳ Sâm mười năm không gặp.
Nghĩ vậy, Lâm Trừng bình tĩnh hơn nhiều.
Cố Kỳ Sâm sắc mặt lạnh nhạt: "Bình thường có thức khuya không?" "Mười hai giờ ngủ có tính là thức khuya không?" Lâm Trừng cẩn thận trả lời.
Cố Kỳ Sâm khẽ nhíu mày: "Sau này cố gắng nghỉ ngơi trước mười một giờ đêm." Lâm Trừng đáp vâng, giống như đang trả lời tin nhắn của lãnh đạo.
Cố Kỳ Sâm lại hỏi: "Kết hôn chưa?" "Chưa." "Đã sinh con chưa?" "Chưa." Lòng bàn tay Lâm Trừng rịn một lớp mồ hôi.
Cố Kỳ Sâm nghiêm nghị nói tiếp: "U tuyến v.ú lành tính, xuất hiện tình trạng sưng đau là rất bình thường.
Nhưng cô phải chú ý thói quen sinh hoạt một chút, phòng ngừa phát triển thành u ác tính." "Khối u có biến thành ung thư không?" Lâm Trừng bỗng cảm thấy lạnh sống lưng.
Cố Kỳ Sâm nhìn người phụ nữ trước mặt, cô ăn mặc rất