⬅ Trước Tiếp ➡
Vương Phùng Lăng một lòng hướng về tiền, cảm thấy việc nhỏ này không quá khó, huống hồ thủ đoạn của Phó Hàn Sênh rất tàn độc, không dễ chọc vào, lập tức đứng dậy khom lưng: "Tam gia nếu đã giúp tôi chuyện này, sau này Phùng Lăng nhất quyết không quên ơn ngài."
Phó Hàn Sênh liếc mắt, Chu Tử Khâm liếc mắt nhìn theo, hai người lập tức hiểu ra, nở nụ cười để cho Vương Phùng Lăng ngồi xuống, vẫy tay với tiểu Nguyệt Tiên: "Cứ tính vậy đi, Tiểu Nguyệt Tiên còn không mau rót rượu cho ngài Vương." Sau đó lại nói với Vương Phùng Lăng, "Đây là tam gia mời cậu, Tiểu Tiên Nguyệt vẫn còn nhỏ, nên không thể bán thân, Phùng Lăng hôm nay không thể không uống cạn."
Tiểu Nguyệt Tiên chỉ mới mười sáu, xuất thân từ gánh hát, sau khi gánh hát tan vỡ, bị đem bán cho tú bà ở kỹ viện, dáng vẻ của Tiểu Nguyệt Tiên cũng rất xinh đẹp, tú bà ban đầu còn tưởng đây sẽ là một cái cây hái ra tiền, nhưng sau này mới biết người này nghiện thuốc lá, chẳng khác nào một con quỷ nghiện thuốc.
Mà tại Thượng Hải cấm hút thuốc, Phó Hàn Sênh khi nhìn thấy tài nghệ tuyệt vời của Tiểu Nguyệt Tiên, hơn nữa nhan sắc cũng rất tuyệt mỹ, làm cho cô cai thuốc, sau đó mang cô đến thành phố, so với bộ dạng trước kia thì giờ đã giống con người hơn rồi.
Vương Phùng Lăng cầm ly rượu rồi nâng mắt lên nhìn Tiểu Nguyệt Tiên mặc bộ đồ sườn xám xẻ tà màu đen thêu bông hoa mẫu đơn đang đứng trước mặt, ngực nở mông cong, làn da trắng bóc như lòng trắng trứng gà, làm người ta muốn cắn một miếng.
"Từ lâu đã nghe nói Tam gia đãi khách rất chu đáo, đúng là danh bất hư truyền." Yết hầu của Vương Phùng Lăng chuyển động lên xuống, ôm Tiểu Nguyệt Tiên vào lòng: "Cô bé xinh đẹp đến đây nào, hôm nay gia phải nếm em cho thật tốt mới được." Bàn tay to lớn từ từ men vào trong sườn xám, xoa bộ ngực sữa sau đó bóp mạnh một cái.
Đôi môi đỏ tươi của Tiểu Nguyệt Tiên mở ra thở gấp, đấm nhẹ lên ngực Vương Phùng Lăng: "Gia nhẹ chút, Tiểu Nguyệt Tiên bị bóp mạnh không chịu được đâu."
Mặc dù trong nhà Vương Phùng Lăng có vợ và thiếp nhưng lại vì ở trong gia đình giàu có, tư tưởng có chút cổ hủ nên không được quyến rũ kiều mị như này, đối với chuyện chăn gối cũng không có chút kiến thức nào, làm sao so được với mấy cô ca kỹ vũ nữ có cái động mê hồn này chứ. Bản dịch hoàn chỉnh được đăng miễn phí không khoá tại truyensacfull.com chấm co. Nghe giọng hát ngọt ngào của Tiểu Nguyệt Tiên xong, cự vật dưới quần của Vương Phùng Lăng đã tỉnh dậy từ sớm, chỉ muốn cưỡng đoạt hưởng thụ sự sung sướng này mà thôi.
Vương Phùng Lăng đặt Tiểu Nguyệt Tiên lên giường, mạnh mẽ xé rách sườn xám trên người cô ta, phía dưới lớp sườn xám chính là hai hạt đậu đỏ hồng vương trên quả đồi trắng mịn cao ngất, Vương Phùng Lăng cúi xuống ngậm lấy hai hạt đó, để lại nước miếng ướt át.
Nghĩ tới việc Tiểu Nguyệt Tiên là người mới, Vương Phùng Lăng cố gắng áp chế cự long sắp bùng nổ lại, để lại từng vết đỏ lên con người mềm mại kia.
"Ưm.. Gia.. Nhẹ chút." Tiểu Nguyệt Tiên ở dưới thân hắn, vươn bàn tay nõn nà nhỏ nhắn chống lên ngực hắn, muốn bảo hắn đừng làm thô lỗ như thế.

⬅ Trước Tiếp ➡